Bài viết

NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!

Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, khi bầu trời miền Bắc không lúc nào ngớt tiếng bom rơi, đạn nổ, đã có một tiếng hô vang lên như mệnh lệnh của trái tim, như lời thề son sắt của người lính: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”. Người đã thốt lên câu nói bất hủ ấy chính là anh hùng Nguyễn Viết Xuân – biểu tượng sáng ngời của lòng dũng cảm và tinh thần chiến đấu kiên cường.

Thái Nguyên22/04/2026Trường Tiểu học Tân Phú (Trường Tiểu học Tân Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, khi bầu trời miền Bắc không lúc nào ngớt tiếng bom rơi, đạn nổ, đã có một tiếng hô vang lên như mệnh lệnh của trái tim, như lời thề son sắt của người lính: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”. Người đã thốt lên câu nói bất hủ ấy chính là anh hùng Nguyễn Viết Xuân – biểu tượng sáng ngời của lòng dũng cảm và tinh thần chiến đấu kiên cường.

Ông sinh năm 1934, tại vùng quê Vĩnh Phúc giàu truyền thống yêu nước. Từ khi còn trẻ, Nguyễn Viết Xuân đã sớm giác ngộ cách mạng, mang trong mình khát vọng được cống hiến cho Tổ quốc. Khi đất nước bước vào thời kỳ chống Mỹ đầy gian nan, ông xung phong vào quân đội, trở thành chính trị viên đại đội pháo cao xạ – lực lượng giữ vai trò bảo vệ bầu trời miền Bắc trước sự đánh phá ác liệt của không quân Mỹ.

Năm 1964, chiến tranh leo thang, máy bay địch liên tục trút bom xuống các vùng trọng điểm. Trên trận địa pháo cao xạ, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân phải đối mặt với những trận oanh kích dữ dội, khói lửa mù trời, đất rung chuyển từng hồi. Trong hoàn cảnh ấy, mỗi người lính đều hiểu rằng, chỉ cần chùn bước, Tổ quốc sẽ bị tổn thương.

Trong một trận chiến ác liệt, khi máy bay địch ập đến như bầy quạ dữ, bom đạn dội xuống không ngớt, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng. Máu thấm đỏ áo, nhưng ông vẫn kiên cường đứng vững giữa trận địa. Nhìn đồng đội đang có phần dao động trước sức tấn công dữ dội của kẻ thù, ông dồn hết sức lực còn lại, cất cao tiếng hô vang dội:

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Tiếng hô ấy không chỉ là mệnh lệnh, mà còn là ngọn lửa thắp sáng tinh thần chiến đấu của cả đơn vị. Nó xé tan nỗi sợ hãi, tiếp thêm ý chí cho những người lính trẻ. Ngay lập tức, các pháo thủ siết chặt tay súng, hướng nòng pháo lên bầu trời, kiên quyết nhả đạn. Từng loạt đạn dũng mãnh vươn lên, xé toang đội hình máy bay địch. Và rồi, một chiếc máy bay Mỹ trúng đạn, bốc cháy, lao xuống đất trong tiếng reo hò vang dậy.

Giữa niềm vui chiến thắng ấy, Nguyễn Viết Xuân đã anh dũng hy sinh. Ông ngã xuống, nhưng tư thế vẫn hiên ngang, như vẫn đang chỉ huy trận đánh, như vẫn đang tiếp tục hô vang mệnh lệnh thiêng liêng ấy.

Sự hy sinh của ông không chỉ góp phần làm nên chiến công của đơn vị, mà còn để lại một di sản tinh thần vô giá. Câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” đã vượt qua thời gian, trở thành biểu tượng của lòng quả cảm, của ý chí không khuất phục trước bất kỳ kẻ thù nào.

Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, thế hệ trẻ không còn phải cầm súng ra chiến trường, nhưng tinh thần của Nguyễn Viết Xuân vẫn còn nguyên giá trị. Đó là bài học về lòng yêu nước, về trách nhiệm với Tổ quốc, về sự dũng cảm khi đối mặt với khó khăn thử thách. Trong học tập, trong cuộc sống, mỗi người cũng cần có cho mình một “trận địa” để chiến đấu – chiến đấu với sự lười biếng, với những điều chưa tốt, để vươn lên trở thành công dân có ích.

Câu chuyện về người anh hùng Nguyễn Viết Xuân sẽ mãi là ngọn lửa thiêng, soi sáng con đường của bao thế hệ. Và tiếng hô năm xưa vẫn như còn vang vọng đâu đây, nhắc nhở mỗi chúng ta:

Khi Tổ quốc cần, hãy sống dũng cảm, kiên cường và không bao giờ lùi bước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn