"Nhằm Thẳng Quân Thù Mà Bắn!"
"Nhằm Thẳng Quân Thù Mà Bắn!"
Trận địa pháo phòng không miền Tây Quảng Bình rực lửa vì những đợt không kích điên cuồng của máy bay Mỹ. Từng bầy tiêm kích liên tục trút đạn pháo hòng tiêu diệt trận địa bảo vệ tuyến đường huyết mạch chi viện. Dưới làn mưa bom, Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân vẫn bình tĩnh đứng trên mâm pháo chỉ huy chiến đấu. Bất ngờ, một mảnh bom văng trúng khiến đùi phải của anh bị phạt đứt, máu tuôn ra ướt đẫm quân phục. Dù vô cùng đau đớn, anh kiên quyết không để y tá cáng mình về tuyến sau vì sợ ảnh hưởng tinh thần đồng đội. Anh tự tay băng bó phần đùi đẫm máu, cắn răng chịu đựng để tiếp tục bám trụ tại trận địa cùng anh em. Giữa tiếng bom gầm rú, giọng nói đanh thép của anh vang lên khẩu lệnh: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Tiếng hô ấy như luồng điện xé toạc bầu trời, tiếp thêm sức mạnh phi thường cho từng người lính pháo binh. Dù đã trút hơi thở cuối cùng vì mất máu quá nhiều, hình ảnh hiên ngang của anh vẫn tạc vào lịch sử. Câu nói bất hủ đó đã trở thành mệnh lệnh trái tim, dẫn dắt cả một thế hệ thanh niên xẻ dọc Trường Sơn.



