“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Chiến trường Quảng Bình cuối năm 1964. Bầu trời bị xé toạc bởi tiếng máy bay phản lực. Từng tốp máy bay Mỹ lao xuống, trút bom và bắn phá dữ dội vào trận địa pháo cao xạ của quân ta. Mặt đất rung chuyển, khói bụi mù mịt.
Trong trận địa, Đại đội trưởng Nguyễn Viết Xuân bình tĩnh chỉ huy từng khẩu đội. Tiếng anh dõng dạc vang lên giữa bom đạn:
– Bình tĩnh! Giữ vững vị trí!
Những khẩu pháo 37 mm đồng loạt hướng nòng lên bầu trời.
Tiếng đạn cao xạ rền vang.
Máy bay địch bổ nhào, bắn xối xả xuống trận địa. Đất đá tung lên mù mịt. Một chiến sĩ bị thương. Rồi một khẩu pháo bị sức ép bom làm chao đảo.
Đúng lúc ấy, một loạt đạn từ máy bay địch trúng vào vị trí chỉ huy. Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng.
Đồng đội vội chạy đến:
– Đồng chí Xuân! Mau xuống hầm!
Anh lắc đầu. Máu thấm đỏ cả ngực áo.
Anh gượng đứng dậy, chỉ tay về phía chiếc máy bay đang lao xuống.
Bằng tất cả sức lực còn lại, anh hô vang:
– Nhằm thẳng quân thù mà bắn!
Tiếng hô ấy vang lên mạnh mẽ, át cả tiếng bom đạn.
Như được tiếp thêm sức mạnh, các pháo thủ siết chặt tay cò. Những khẩu pháo đồng loạt khai hỏa. Từng chùm đạn đỏ rực xé ngang bầu trời.
Chiếc máy bay địch bốc cháy rồi lao xuống phía xa.
Trận địa vỡ òa trong tiếng reo mừng.
Nguyễn Viết Xuân khẽ mỉm cười. Anh nhìn lên bầu trời xanh đang dần hiện ra sau màn khói, rồi từ từ khép mắt.
Câu nói của anh không chỉ là một mệnh lệnh chiến đấu. Đó là lời hiệu triệu của lòng yêu nước, của ý chí không khuất phục trước kẻ thù.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, mỗi khi nhắc đến Nguyễn Viết Xuân, người Việt Nam lại nhớ đến câu nói bất hủ:
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Một câu nói ngắn gọn, nhưng đã trở thành biểu tượng bất diệt của bản lĩnh, lòng quả cảm và tinh thần quyết chiến, quyết thắng của Quân đội nhân dân Việt Nam.



