Bài viết

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Năm 1964, chiến tranh phá hoại miền Bắc ngày càng ác liệt. Ở những trận địa phòng không, người lính phải đối mặt với máy bay địch từ trên trời.

Phú Thọ14/08/2026Xã Thọ Phong (Đoàn xã Thọ Phong)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Năm 1964, chiến tranh phá hoại miền Bắc ngày càng ác liệt.

Ở những trận địa phòng không, người lính phải đối mặt với máy bay địch từ trên trời.

Tiếng máy bay.

Tiếng bom.

Tiếng pháo.

Tất cả hòa thành một thứ âm thanh khủng khiếp.

Trong hoàn cảnh ấy có một người lính tên Nguyễn Viết Xuân.

Ông sinh năm 1934, quê ở Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc.

Ông từng tham gia chiến đấu trên nhiều chiến trường và sau đó trở thành chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Trung đoàn 208.

Ngày 18/11/1964, đơn vị của ông chiến đấu chống máy bay Mỹ tại khu vực Quân khu 4.

Trận đánh rất ác liệt.

Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng.

Nhưng điều khiến đồng đội nhớ mãi không phải chỉ là vết thương.

Trong lúc trận địa đang chiến đấu, ông vẫn động viên bộ đội giữ vững vị trí.

Và câu nói:

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

đã trở thành một biểu tượng.

Sau khi bị thương, ông tiếp tục động viên đồng đội chiến đấu cho đến khi hy sinh.

Câu nói ấy sau này được nhắc lại nhiều lần.

Nhưng nếu chỉ học thuộc câu nói thì chưa đủ.

Phải đặt nó vào hoàn cảnh người nói.

Một người đang bị thương.

Trước mặt là máy bay địch.

Biết rằng mình có thể không sống được.

Nhưng điều ông nghĩ đến vẫn là tinh thần của đồng đội.

Đó chính là bản lĩnh của người chỉ huy.

Người chỉ huy không phải lúc nào cũng là người khỏe nhất.

Nhiều khi người chỉ huy là người giữ được tinh thần cho người khác trong lúc chính mình đang ở hoàn cảnh khó khăn nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn