Khác

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” – câu chuyện về anh hùng Nguyễn Viết Xuân – người chính trị viên đã hiên ngang giữa bom đạn, dũng cảm hô vang “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”, trở thành biểu tượng cho lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần bất khuất của thế hệ Việt Nam thời Hoa lửa.

Phú Thọ14/08/2026Chi đoàn Tiểu học Tà Nung ((LĐ) Đoàn phường Cam Ly - Đà Lạt)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

"NHẰM THẮNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!"

Năm 1964, cuộc chiến tranh phá hoại bằng không quân của Mỹ ra miền Bắc ngày càng ác liệt. Tại vùng Cha Lo, phía Tây tỉnh Quảng Bình, một trận địa pháo cao xạ ngày đêm sẵn sàng chiến đấu.

Ở đó có một người chính trị viên trẻ tên là Nguyễn Viết Xuân.

Sinh năm 1934 trong một gia đình nghèo ở Vĩnh Phúc, năm 1952, khi vừa tròn 18 tuổi, Nguyễn Viết Xuân rời vùng tạm chiếm, tìm đường ra vùng tự do và xin vào bộ đội. Từ một chiến sĩ trinh sát, anh lần lượt đảm nhiệm nhiều vị trí, rồi trở thành Chính trị viên Đại đội 3 pháo cao xạ.

Sáng ngày 18 tháng 11 năm 1964, bầu trời phía Tây Quảng Bình bất ngờ rung chuyển.

Từ xa, những tốp máy bay Mỹ lao tới.

Tiếng động cơ mỗi lúc một gần.

Cả trận địa lập tức vào vị trí chiến đấu.

Những khẩu pháo cao xạ đồng loạt hướng lên bầu trời. Khẩu đội 3 nổ súng, đón đánh những chiếc máy bay F-100 đang lao xuống. Một chiếc máy bay địch bị trúng đạn, bốc cháy.

Nhưng trận chiến chưa kết thúc.

Một chiếc máy bay khác bất ngờ phóng tên lửa thẳng về phía khẩu đội 3.

Tình thế vô cùng nguy hiểm.

Giữa lúc bom đạn đang trút xuống, Nguyễn Viết Xuân bất ngờ lao ra khỏi công sự, đứng ngay bên khẩu đội.

Anh không lùi bước.

Không né tránh.

Anh dõng dạc hô vang:

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Tiếng hô của anh vang lên giữa tiếng bom, tiếng pháo.

Các chiến sĩ như được tiếp thêm sức mạnh. Cả trận địa tiếp tục chiến đấu quyết liệt.

Nhưng rồi một loạt đạn của máy bay địch trút xuống.

Nguyễn Viết Xuân bị thương rất nặng, một chân bị dập nát.

Đồng đội lập tức chạy đến định đưa anh ra khỏi trận địa.

Nhưng anh vẫn bình tĩnh.

Giữa lúc đau đớn, anh không nghĩ đến bản thân mà vẫn lo cho trận đánh, lo cho đồng đội. Anh yêu cầu được xử lý vết thương và tiếp tục chỉ huy, động viên các chiến sĩ giữ vững trận địa.

Cuộc chiến vẫn tiếp diễn.

Cho đến khi trận địa tạm lắng tiếng súng, đồng đội mới đưa anh đi cấp cứu.

Nhưng vết thương quá nặng.

Ngày 18 tháng 11 năm 1964, Nguyễn Viết Xuân đã hy sinh.

Anh ra đi khi mới 30 tuổi.

Ba năm sau, năm 1967, Nguyễn Viết Xuân được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Nhưng điều còn sống mãi không chỉ là tên tuổi của một người anh hùng.

Đó là tiếng hô giữa trận địa năm nào:

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Một câu nói chỉ có vài từ, nhưng chứa đựng cả khí phách của một thế hệ.

Trong những năm tháng khói lửa ấy, có những người đã đứng giữa bom đạn để giữ vững từng tấc đất, từng bầu trời của Tổ quốc.

Nguyễn Viết Xuân đã ngã xuống.

Nhưng tiếng hô của anh vẫn còn vang vọng.

Vang vọng như một lời nhắc nhở về lòng dũng cảm, về tinh thần trách nhiệm và về những con người đã đặt nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc lên trên sự sống của chính mình.

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn