Nhằm thẳng quân thù mà bắn
Câu chuyện về Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Viết Xuân qua nhật ký của chiến sĩ Trần Đình Khang và lời kể của đồng đội Lê Hữu Mai.
Ngày 18 tháng 11 năm 1964, tại trận địa phòng không ở Quảng Bình, Nguyễn Viết Xuân cùng đơn vị chiến đấu chống máy bay Mỹ. Trận đánh diễn ra trong tiếng nổ dồn dập. Khi bom đạn làm đơn vị bị tổn thất, người chính trị viên trẻ vẫn lao xuống các khẩu đội, động viên chiến sĩ khôi phục trận địa và tiếp tục chiến đấu.
Nhật ký của chiến sĩ Trần Đình Khang và lời kể của đồng đội Lê Hữu Mai đã lưu lại khoảnh khắc Nguyễn Viết Xuân bị thương rất nặng nhưng vẫn giữ tư thế chỉ huy. Trong hoàn cảnh sinh tử, anh động viên đồng đội ngẩng cao đầu, nhằm thẳng quân thù mà bắn. Lời hô ngắn gọn ấy đã trở thành khẩu lệnh tinh thần cho cả trận địa.
Điều làm câu chuyện sống mãi không chỉ là sự gan dạ của một người bị thương vẫn tiếp tục chỉ huy. Điều lớn hơn là khả năng truyền niềm tin cho đồng đội trong giây phút ác liệt nhất. Khi người chỉ huy không gục xuống trong tinh thần, cả đơn vị có thêm sức mạnh để đứng vững.
Từ một trận địa cụ thể, lời hô của Nguyễn Viết Xuân lan rộng trong toàn quân. Nó trở thành biểu tượng của ý chí không cúi đầu trước bom đạn. Với thế hệ hôm nay, câu chuyện ấy nhắc rằng trong khó khăn, một lời nói đúng lúc, một thái độ can đảm và một niềm tin vững vàng có thể nâng cả tập thể đứng dậy.



