Bài viết

Nhằm thẳng quân thù mà bắn

Phú Thọ17/06/2026Đoàn xã An Nghĩa (Đoàn xã An Nghĩa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Viết Xuân – "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"

Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc Việt Nam, có những câu nói đã trở thành mệnh lệnh chiến đấu, khơi dậy tinh thần bất khuất của cả một dân tộc. Một trong những câu nói bất hủ ấy là: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Đó là lời hô vang của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Viết Xuân trong những ngày đầu chống chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ. Câu nói ấy không chỉ tiếp thêm sức mạnh cho đồng đội trên trận địa mà còn trở thành biểu tượng của ý chí kiên cường và lòng yêu nước của quân đội và nhân dân Việt Nam.

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc trong một gia đình nông dân giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Chứng kiến cảnh quê hương bị giặc ngoại xâm tàn phá, người dân lầm than, ông sớm nuôi dưỡng quyết tâm cầm súng bảo vệ Tổ quốc.

Năm 1952, Nguyễn Viết Xuân tình nguyện gia nhập Quân đội nhân dân Việt Nam. Trong quân ngũ, ông luôn gương mẫu, tận tụy, nhanh nhẹn và có tinh thần trách nhiệm cao. Nhờ ý chí rèn luyện không ngừng, ông trở thành một cán bộ chính trị được đồng đội yêu mến và cấp trên tin tưởng.

Năm 1964, đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại miền Bắc bằng không quân và hải quân nhằm ngăn chặn sự chi viện cho chiến trường miền Nam. Các đơn vị phòng không của ta ngày đêm bám trụ trên trận địa để bảo vệ bầu trời Tổ quốc.

Ngày 18 tháng 11 năm 1964, tại trận địa pháo phòng không ở Vĩnh Phúc, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân phải đối mặt với nhiều tốp máy bay Mỹ liên tiếp lao vào đánh phá. Bom nổ rung chuyển cả trận địa, khói lửa mù mịt, đất đá tung lên khắp nơi. Tiếng động cơ máy bay gầm rú hòa cùng tiếng bom đạn tạo nên một cuộc chiến vô cùng ác liệt.

Là Chính trị viên Đại đội, Nguyễn Viết Xuân không chỉ trực tiếp chỉ huy mà còn luôn có mặt ở những vị trí nguy hiểm nhất để động viên cán bộ, chiến sĩ. Trong lúc trận đánh diễn ra quyết liệt, một loạt bom của địch rơi sát trận địa khiến nhiều chiến sĩ bị thương, khẩu đội pháo gặp khó khăn trong việc ngắm bắn mục tiêu.

Giữa thời khắc cam go ấy, Nguyễn Viết Xuân bất chấp mưa bom bão đạn, lao lên vị trí chiến đấu. Dù bản thân đã bị thương, ông vẫn bình tĩnh chỉ huy và lớn tiếng hô vang:

"Cứ nhằm thẳng quân thù mà bắn!"

Tiếng hô đầy khí phách ấy vang lên giữa khói lửa chiến trường, truyền thêm sức mạnh và lòng quyết tâm cho toàn đơn vị. Những người lính pháo phòng không lập tức siết chặt tay súng, bình tĩnh ngắm bắn, liên tiếp nhả đạn vào đội hình máy bay địch.

Ngay sau lời hô lịch sử ấy, Nguyễn Viết Xuân tiếp tục bị mảnh bom và đạn của địch bắn trúng. Dù bị thương rất nặng, ông vẫn kiên quyết không rời trận địa, tiếp tục động viên đồng đội chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Sự hy sinh anh dũng của ông đã trở thành nguồn cổ vũ to lớn, giúp đơn vị giữ vững trận địa và hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ bầu trời miền Bắc.

Sau trận chiến, câu nói "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" nhanh chóng lan truyền khắp các đơn vị trong toàn quân. Đó không chỉ là khẩu lệnh chiến đấu mà còn là lời hiệu triệu tinh thần quyết chiến, quyết thắng của quân và dân Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Đảng và Nhà nước đã truy tặng Nguyễn Viết Xuân danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên tuổi của ông được đặt cho nhiều trường học, đường phố và đơn vị quân đội trên cả nước. Tượng đài và những công trình tưởng niệm về ông luôn nhắc nhở các thế hệ hôm nay về một người chiến sĩ đã sống và chiến đấu trọn vẹn vì độc lập, tự do của dân tộc.

Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, nhưng câu nói "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" vẫn vang vọng trong lòng mỗi người Việt Nam như biểu tượng của lòng dũng cảm, bản lĩnh và niềm tin chiến thắng. Đó là tinh thần không khuất phục trước bất kỳ kẻ thù nào, là ý chí vượt qua mọi gian khổ để bảo vệ Tổ quốc.

Ngày nay, đất nước đang sống trong hòa bình, nhưng tinh thần của Nguyễn Viết Xuân vẫn còn nguyên giá trị. Thế hệ trẻ không còn cầm súng ra trận, song cần phát huy ý chí ấy trong học tập, lao động, nghiên cứu khoa học, chuyển đổi số, xây dựng quê hương và bảo vệ chủ quyền đất nước. Mỗi người trẻ cần có bản lĩnh, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm và luôn đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên lợi ích cá nhân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn