Nhằm thẳng quân thù mà bắn!
Nhằm thẳng quân thù mà bắn!
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA – NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN
Khẩu hiệu "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" đã trở thành tiếng gọi thiêng liêng thúc giục lớp lớp thanh niên miền Bắc xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước. Người cất lên tiếng hô hào hùng ấy là Chính trị viên đại đội súng máy phòng không Nguyễn Viết Xuân.
Ngày 18/11/1964, trong lúc bảo vệ bầu trời vùng tây Quảng Bình, đơn vị của anh bị máy bay Mỹ oanh tạc dữ dội. Trận địa mịt mù khói lửa. Nguyễn Viết Xuân bị trúng đạn nát đùi phải, máu chảy đầm đìa. Nhưng khi y tá đến băng bó, anh gạt đi, yêu cầu giấu kín vết thương để không làm xao động tinh thần chiến sĩ.
Giữa tiếng bom nổ chát chúa, anh gượng đứng dậy, tựa vào công sự, dõng dạc hô to: "Nhằm thẳng quân thù, bắn!". Lời động viên đanh thép ấy đã tiếp thêm sức mạnh vô song cho toàn đơn vị, đánh bật nhiều đợt không kích của giặc. Nguyễn Viết Xuân đã trút hơi thở cuối cùng trên trận địa, để lại một khúc tráng ca bất tử cho lực lượng phòng không không quân Việt Nam.



