Bài viết

Nhằm Thẳng Quân Thù Mà Bắn!

Câu chuyện về Nguyễn Viết Xuân, người Chính trị viên đại đội pháo cao xạ kiên trung. Trong trận chiến ác liệt bảo vệ bầu trời miền Tây Quảng Bình, dù bị trúng đạn nát một bên chân, anh vẫn nén đau đớn, đứng vững trên mâm pháo để chỉ huy đồng đội chiến đấu, để lại lời hịch bất tử khắc sâu vào lịch sử.

Tây Ninh07/07/2026Nguyễn Văn Đức (xã Bình Đức)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm giữa thập niên 1960, đế quốc Mỹ điên cuồng mở rộng cuộc chiến tranh phá hoại ra miền Bắc. Những tọa độ lửa như miền Tây Quảng Bình, lối vào đường mòn Hồ Chí Minh, trở thành nơi diễn ra những cuộc đọ sức nảy lửa giữa các chiến sĩ pháo cao xạ và những "thần sấm", "con ma" của không quân Mỹ.

Tại trận địa phòng không khốc liệt ấy, Nguyễn Viết Xuân là Chính trị viên của Đại đội 3 pháo cao xạ. Ở tuổi 30, anh không chỉ là người chỉ huy mà còn là người anh cả luôn truyền lửa, vực dậy tinh thần cho những người lính trẻ mười chín, đôi mươi giữa làn mưa bom bão đạn.

Ngày 18 tháng 11 năm 1964, bầu trời Quảng Bình đột ngột bị xé toạc bởi tiếng gầm rú của nhiều tốp máy bay Mỹ. Chúng lao xuống trút bom xăng, bom nổ hòng hủy diệt trận địa pháo của ta. Khói độc và lửa mù mịt bao trùm các mâm pháo.

Giữa tiếng gầm vang của đạn pháo và bom nổ, Nguyễn Viết Xuân đứng hiên ngang trên bờ công sự. Anh dùng tiếng loa pin dõng dạc chỉ huy, động viên chiến sĩ giữ vững vị trí: "Thà hy sinh chứ không chịu rời mâm pháo!"

Trong lúc trận chiến đang ở giai đoạn căng thẳng nhất, một loạt đạn từ máy bay địch quét qua trận địa. Nguyễn Viết Xuân bị trúng đạn nặng, một bên chân của anh bị dập nát hoàn toàn. Cơn đau ập đến xé tâm can, máu chảy đầm đìa làm đỏ rực một góc công sự.

Đồng đội định băng bó và khênh anh về tuyến sau cứu chữa, nhưng Nguyễn Viết Xuân gạt phắt đi. Anh nhìn dòng máu đang chảy, nhìn những chiếc máy bay địch đang điên cuồng lồng lộn trên bầu trời, rồi yêu cầu y tá dùng dao cắt bỏ phần thịt da đau đớn đang dính lủng lẳng để anh dễ cử động.

Anh tựa lưng vào thành công sự, nén chặt nỗi đau thể xác, tiếp tục gượng dậy chỉ huy. Nhìn thấy khẩu đội pháo bên cạnh có chiến sĩ vừa ngã xuống, tinh thần anh em có chút dao động, Nguyễn Viết Xuân lấy hết sức bình sinh, dồn mọi căm hờn vào lồng ngực và hô vang một khẩu lệnh đanh thép, vang vọng khắp trận địa:

"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"

Khẩu lệnh ấy như một luồng điện mạnh mẽ truyền qua tất cả các mâm pháo. Như được tiếp thêm sức mạnh thần kỳ, các chiến sĩ pháo thủ lau vội nước mắt, đồng loạt nổ súng. Những loạt đạn pháo tầm cao đan thành một lưới lửa bủa vây quân thù, bắn rơi tại chỗ một chiếc máy bay phản lực Mỹ ngay trước mắt anh.

Nguyễn Viết Xuân mỉm cười nhìn chiếc máy bay bốc cháy lao xuống đại ngàn, rồi anh lịm đi và trút hơi thở cuối cùng ngay trên trận địa.

Lời kết: Nguyễn Viết Xuân ngã xuống, nhưng lời hô quyết tử "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" đã trở thành khẩu hiệu hành động, ngọn hải đăng tinh thần cho toàn quân, toàn dân ta trong suốt những năm tháng đối đầu với không lực Hoa Kỳ, thắp sáng một thời hoa lửa oanh liệt của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn