Anh hùng Lực lượng vũ trang

“NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!” – ANH HÙNG NGUYỄN VIẾT XUÂN

Phú Thọ17/08/2026Trường Đại học Hải Dương (Trường Đại học Hải Dương)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những câu nói sinh ra trong khoảnh khắc, nhưng lại sống mãi với thời gian. Có những con người không cần những chiến công dài dòng, chỉ cần một hành động, một lời nói cũng đủ để trở thành biểu tượng của cả một thời đại.

Mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh khốc liệt của dân tộc, tôi luôn hình dung ra hình ảnh những người lính nơi chiến trường – nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Ở đó, không có chỗ cho sự do dự, không có thời gian để sợ hãi. Chỉ có ý chí, lòng dũng cảm và một niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng.

Giữa khói lửa chiến tranh ấy, có những con người đã tỏa sáng theo cách rất riêng. Họ không chỉ chiến đấu bằng vũ khí, mà còn bằng tinh thần – một thứ sức mạnh vô hình nhưng có thể lay động cả một tập thể, thậm chí là cả một dân tộc.

Nguyễn Viết Xuân là một con người như thế.

Ông không chỉ là một người lính pháo binh, mà còn là biểu tượng của ý chí kiên cường, của tinh thần chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” của ông không chỉ là một mệnh lệnh trong chiến đấu, mà đã trở thành lời nhắc nhở cho biết bao thế hệ về sự quyết tâm, bản lĩnh và lòng yêu nước.

Câu chuyện về ông không dài, nhưng đủ để khiến bất cứ ai khi đọc cũng phải suy nghĩ, phải lặng đi và tự hỏi:
Nếu là mình trong hoàn cảnh ấy, liệu mình có thể mạnh mẽ được như vậy không?   








Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại Vĩnh Phúc. Xuất thân trong một gia đình bình dị, ông lớn lên với lòng yêu nước và tinh thần trách nhiệm cao. Khi đất nước bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ, ông đã tình nguyện nhập ngũ, trở thành chiến sĩ pháo binh.

Năm 1964, trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của ông phải đối mặt với hỏa lực mạnh từ phía địch. Những loạt đạn dồn dập khiến tình hình trở nên vô cùng nguy hiểm. Giữa lúc đó, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng.

Nhưng điều khiến mọi người khâm phục không phải là việc ông bị thương, mà là cách ông đối diện với nó.

Dù máu chảy, dù sự sống đang dần cạn, ông vẫn không rời vị trí. Ông nén đau, đứng vững bên khẩu pháo, quan sát mục tiêu và hô vang một câu nói đã đi vào lịch sử:

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Câu nói ấy như một mệnh lệnh, một lời hiệu triệu, khiến tinh thần của toàn đơn vị bừng lên mạnh mẽ. Đồng đội của ông tiếp tục chiến đấu, giữ vững trận địa và đẩy lùi kẻ thù.

Nguyễn Viết Xuân đã hy sinh.

Nhưng câu nói của ông thì còn sống mãi.

Đọc đến đây, tôi không khỏi xúc động. Một con người trong giây phút cận kề cái chết vẫn nghĩ đến nhiệm vụ, đến đồng đội, đến Tổ quốc. Đó không chỉ là lòng dũng cảm, mà là một sự hy sinh vượt lên trên cả bản thân mình.

Ngày hôm nay, khi nhắc lại câu nói ấy, chúng ta không chỉ nhớ về một người anh hùng, mà còn nhớ về một tinh thần:
Tinh thần không lùi bước, tinh thần dám đối mặt, và tinh thần đặt lợi ích chung lên trên tất cả.

Trong thời đại hòa bình, chúng ta không còn phải “nhằm thẳng quân thù mà bắn”, nhưng chúng ta vẫn cần một thái độ sống rõ ràng:
dám đối diện với khó khăn, dám theo đuổi mục tiêu, và không bỏ cuộc giữa chừng.

Nguyễn Viết Xuân đã ra đi, nhưng ông đã để lại cho thế hệ sau một “mệnh lệnh” không lời:
Hãy sống mạnh mẽ, sống có trách nhiệm, và sống xứng đáng với những hy sinh của thế hệ đi trước.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn