Anh hùng Lực lượng vũ trang

"Nhằm Thẳng Quân Thù Mà Bắn!" – Biểu Tượng Bất Tử Trên Mâm Pháo

Câu chuyện lịch sử đầy chí khí và quả cảm về Anh hùng Nguyễn Viết Xuân – người Chính trị viên pháo cao xạ kiên cường. Dù bị thương nặng đứt lìa đùi trong trận chiến khốc liệt với không quân Mỹ, ông vẫn giữ vững vị trí chỉ huy, cất lên khẩu lệnh lịch sử xé tan bầu trời, tiếp sức mạnh cho đồng đội đánh gục máy bay địch.

Phú Thọ01/08/2026Đoàn xã Krông Nô (Krông Nô)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Người Chính trị viên của đại đội pháo cao xạ

Năm 1964, đế quốc Mỹ dựng lên "Sự kiện Vịnh Bắc Bộ" nhằm lấy cớ dùng không quân và hải quân bắn phá dữ dội miền Bắc Việt Nam. Nhằm bảo vệ tuyến đường huyết mạch vận chuyển lương thực, vũ khí cho chiến trường miền Nam, các đơn vị pháo cao xạ của ta được triển khai dày đặc tại các địa bàn trọng điểm.

Nguyễn Viết Xuân – người con quê hương Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc – lúc này là Thiếu úy, Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14, Pháo cao xạ thuộc Sư đoàn 325 (Bộ Tư lệnh Quân khu 4). Với bản lĩnh của một người cán bộ chính trị tài ba và tâm huyết, ông luôn là chỗ dựa tinh thần vững chắc, sát cánh cùng chiến sĩ trong từng giờ phút luyện tập cũng như khi đối mặt với hiểm nguy.

2. Trận không chiến rực lửa tại đồi Cha Quang

Sáng ngày 18 tháng 11 năm 1964, tại khu vực đồi Cha Quang (xã Kỳ Tây, huyện Kỳ Anh, tỉnh Hà Tĩnh), không quân Mỹ bất ngờ huy động hàng chục lượt máy bay phản lực hiện đại xông vào bắn phá, trút hàng trăm quả bom và tên lửa nhằm đè bẹp trận địa pháo của Đại đội 3.

Bầu trời Cha Quang mù mạt khói súng, đất đá bị cày xới tung lên dữ dội. Máy bay địch lao xuống cắt bom ở cự ly gần, tiếng gầm rú chát chúa hòa lẫn tiếng nổ đinh tai nhức óc. Trong làn mưa bom bão đạn, Thiếu úy Nguyễn Viết Xuân vẫn điềm tĩnh đứng trên gờ đắp cao của trận địa, quan sát từng đường bay của địch để chỉ huy khẩu đội bắt mục tiêu. Sự hiện diện vững chãi của ông giúp toàn đại đội giữ vững tâm lý, giáng trả những đợt đạn pháo chính xác lên bầu trời.

3. Khẩu lệnh lịch sử vang vọng bầu trời

Trong một đợt oanh tạc điên cuồng của địch, một quả tên lửa rơi ngay sát vị trí chỉ huy. Nguyễn Viết Xuân bị hất văng ra xa, một phần đùi bên phải của ông bị mảnh đạn đứt lìa, máu chảy đầm đìa.

Đồng đội vội lao đến băng bó và định đưa ông lùi về tuyến sau cấp cứu. Nhưng nhận thấy trận chiến đang ở giai đoạn căng thẳng nhất, nếu người chỉ huy rời vị trí sẽ làm ảnh hưởng đến tinh thần chiến đấu của anh em, Nguyễn Viết Xuân đã gạt tay đồng đội, kiên quyết từ chối. Ông yêu cầu y tá cắt bỏ phần thịt đứt rời, tự dùng dây thắt chặt vết thương để cầm máu rồi tựa lưng vào vách xô pháo, tiếp tục cầm cờ lệnh chỉ huy.

Nén chịu cơn đau xé thịt, ánh mắt Nguyễn Viết Xuân vẫn rực sáng nhìn thẳng vào các nòng pháo đang rực đỏ. Giữa tiếng bom nổ rung chuyển mặt đất, giọng nói đanh thép, vang dội của ông cất lên xé tan không gian:

"Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"

Lời hô ấy như một luồng điện chạy qua gáy từng pháo thủ, thổi bùng lên ngọn lửa căm thù và ý chí sắt đá. Mặc cho bom rơi đạn nổ quanh mâm pháo, toàn đại đội siết chặt tay cò, xả đạn dồn dập vào phi đội máy bay Mỹ. Ngay trong trận đánh đó, Đại đội 3 đã bắn rơi 3 máy bay phản lực địch, bẻ gãy hoàn toàn đợt oanh tạc.

4. Khúc ca hùng cháy cùng năm tháng

Trận đánh kết thúc thắng lợi, nhưng do vết thương quá nặng và mất máu nhiều, Thiếu úy Nguyễn Viết Xuân đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên trận địa Cha Quang khi mới 30 tuổi.

Câu nói "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" của ông ngay lập tức trở thành khẩu hiệu hành động, mệnh lệnh tiến công từ trái tim của toàn thể lực lượng Bộ đội Phòng không - Không quân và Quân đội nhân dân Việt Nam trong suốt thời kỳ chống Mỹ. Lời hô ấy không chỉ là khẩu lệnh tác chiến, mà còn thể hiện khí thế tiến công ngoan cường, không sợ hãi trước bất kỳ sức mạnh bạo tàn nào của kẻ thù.

Năm 1967, Nguyễn Viết Xuân được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Tên của ông đã trở thành tên của nhiều con đường, trường học và đại đội pháo cao xạ anh hùng, mãi mãi vang vọng như một khúc ca bất tử về bản lĩnh của người chiến sĩ Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn