“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”
Bài viết khắc họa chân dung Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Nguyễn Viết Xuân (1933 – 1964) – biểu tượng bất tử cho ý chí chiến đấu quật cường của Quân đội Nhân dân Việt Nam. Trưởng thành từ du kích rồi trở thành chiến sĩ pháo binh kinh qua Chiến dịch Điện Biên Phủ, anh đảm nhiệm vai trò Chính trị viên Đại đội 3 pháo cao xạ. Trong trận đánh ác liệt chống không quân Mỹ tại Bãi Cột Cờ (Quảng Bình) ngày 18/11/1964, dù bị thương rất nặng, anh kiên quyết không rời mâm pháo và hô vang khẩu lệnh lịch sử "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!". Lời hô trở thành động lực giúp đại đội bắn rơi 3 máy bay Mỹ.

Tuổi trẻ tôi luyện và con đường bước vào quân ngũ
Sinh ra tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc trong một gia đình nông dân nghèo, Nguyễn Viết Xuân sớm thấu hiểu nỗi gian lao của kiếp sống nô lệ. Năm 1952, khi mới 19 tuổi, anh trốn gia đình tham gia lực lượng du kích rồi nhập ngũ, trở thành chiến sĩ thuộc Pháo binh Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Trong Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử năm 1954, anh cùng đồng đội kéo pháo qua đèo dốc, tham gia những trận đánh khốc liệt trên chiến trường Bắc Bộ. Sau hòa bình, nhờ tinh thần trách nhiệm cao, lối sống gương mẫu và năng lực chỉ chỉ huy xuất sắc, anh được cử đi học và đảm nhiệm chức vụ Chính trị viên Đại đội 3, Tiểu đoàn 14 pháo cao xạ (Thuộc Sư đoàn 325, Quân khu 4).
Trận đánh lịch sử tại Bãi Cột Cờ và lời hò bất tử
Sáng ngày 18/11/1964, không quân Mỹ huy động nhiều đợt máy bay chiến đấu bất ngờ dội bom xuống khu vực Bãi Cột Cờ (xã Cha Lo, huyện Minh Hóa, tỉnh Quảng Bình) nhằm đứt gãy tuyến hành lang chiến lược. Đại đội 3 do Nguyễn Viết Xuân làm Chính trị viên trực tiếp đánh trả các đợt oanh tạc dữ dội của địch.
Ngay từ những phút đầu, máy bay Mỹ tập trung hỏa lực oanh tạc vào vị trí pháo của Đại đội 3. Nguyễn Viết Xuân bị thương nát đùi phải. Trước tình thế nguy cấp, anh yêu cầu y tá cắt bỏ phần thịt bị dập nát, kiên quyết không rời vị trí chỉ huy và cấm đồng đội báo cáo tình trạng chấn thương của mình để tránh làm xao nhãng tinh thần chiến đấu.
Khi thấy một số khẩu pháo phải tạm dừng bắn vì khói bom mù mịt và tầm nhìn hạn chế, Nguyễn Viết Xuân đứng thẳng trên đống đất rải rác mảnh bom, dùng hết sức lực dồn vào tiếng hô vang dội cả trận địa: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!".
Lời khẩu lệnh ấy lập tức trở thành mệnh lệnh tác chiến khẩn cấp, tiếp thêm sức mạnh thần kỳ cho toàn đại đội. Lưới lửa pháo cao xạ bùng lên dữ dội, bắn rơi 3 máy bay Mỹ và đánh đuổi đám còn lại khỏi bầu trời Quảng Bình. Tuy nhiên, do vết thương quá nặng và mất máu nhiều, người chính trị viên trẻ tuổi đã anh dũng hy sinh ngay trên mâm pháo khi mới 31 tuổi.

Lời hô “Nhằm thẳng quân thù, bắn” của Nguyễn Viết Xuân đã trở thành khẩu hiệu tiến công trên các trận địa pháo phòng không của bộ đội ta trong cuộc kháng chiến chống Mỹ .
Di sản ngọn lửa cách mạng lan tỏa toàn quân
Ngày 1/1/1967, Nguyễn Viết Xuân được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân.
Lời hô "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!" của anh mau chóng trở thành khẩu hiệu hành động, phong trào thi đua sốt dẻo khắp các quân binh chủng thuộc Quân đội Nhân dân Việt Nam trong suốt những năm tháng chống Mỹ. Câu nói không chỉ ghi dấu một thời khắc lịch sử oanh liệt mà còn trở thành biểu tượng vĩnh cửu về bản lĩnh không lùi bước trước nguy gian của thế hệ trẻ Việt Nam.



