Khác

"Nhằm thẳng quân thù mà bắn"

TP. Hồ Chí Minh19/08/2026Xã Ba Dinh (Đoàn xã Ba Dinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!

Trong cuộc chiến tranh phá hoại miền Bắc của đế quốc Mỹ, bầu trời Quảng Bình trở thành một trong những tọa độ lửa ác liệt nhất. Sáng ngày 18 tháng 11 năm 1964, bầy máy bay phản lực Mỹ ào ạt lao đến đánh phá miền Tây Quảng Bình. Khắp trận địa của Đại đội 3 cao xạ, bom đạn nổ xé lòng, khói bụi mịt mù. Với cương vị là Chính trị viên đại đội, anh Nguyễn Viết Xuân điềm tĩnh đi qua từng mâm pháo, lời nói đanh thép của anh vang lên giữa tiếng nổ: "Cứ đánh mạnh vào, xé xác máy bay Mỹ ra!".

Trận chiến bước vào giai đoạn căng thẳng nhất khi một chiếc phản lực F-105 bất ngờ lao xuống, phóng một loạt tên lửa ngay sát vị trí của anh. Một mảnh đạn găm trúng đùi, bẻ gãy xương chân bên phải, khiến anh ngã khuỵu xuống. Cơn đau ập tới tột cùng, nhưng nhìn thấy bầu trời vẫn đầy giặc Mỹ và các chiến sĩ đang cần điểm tựa, Nguyễn Viết Xuân không một tiếng kêu ca. Anh nén đau, yêu cầu đồng đội dùng dao cắt phắt phần thịt da còn dính để bớt vướng víu, rồi kiên quyết bảo: "Tôi không rời trận địa, các đồng chí cứ bắn!".

Anh dựa lưng vào công sự, một tay ôm vết thương đang chảy máu, ánh mắt rực lửa căm thù nhìn thẳng lên bầu trời. Khi thấy các khẩu đội pháo phối hợp có phần chệch nhịp trước làn bom dày đặc, anh đứng bật dậy bằng một chân, dồn hết sức bình sinh hô lớn: "Nhằm thẳng quân thù mà bắn!".

Lời hô như một mệnh lệnh thiêng liêng, truyền luồng điện quả cảm vào tim từng chiến sĩ. Toàn trận địa đồng loạt nổ súng, hạ gục ngay lập tức chiếc máy bay Mỹ. Anh Nguyễn Viết Xuân đã trút hơi thở cuối cùng ngay trên mâm pháo khi trận đánh vừa kết thúc. Lời hô bất hủ của anh đã trở thành khẩu hiệu chiến đấu anh hùng của lực lượng Phòng không - Không quân Việt Nam suốt những năm tháng chống Mỹ cứu nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn