Anh hùng Lực lượng vũ trang

“NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN”

Tác giả : Đồng Thị Như Quỳnh Lớp : K15A.GDMN Trường Đại học Hải Dương

Phú Thọ22/08/2026Đồng Thị Như Quỳnh (Phường Trần Hưng Đạo)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
“NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN”

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, Nguyễn Viết Xuân là một trong những người lính trở thành biểu tượng của tinh thần chiến đấu kiên cường.

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại Vĩnh Phúc. Ông nhập ngũ khi đất nước bước vào thời kỳ kháng chiến chống thực dân Pháp và sau đó tiếp tục chiến đấu trong những năm chống Mỹ.

Trong quân đội, ông trải qua nhiều vị trí công tác và trực tiếp tham gia chiến đấu.

Năm 1964, trong một trận chiến đấu chống máy bay Mỹ tại Quảng Bình, đơn vị của Nguyễn Viết Xuân phải đối mặt với những đợt không kích dữ dội.

Trong lúc chiến đấu, ông bị thương nặng.

Mặc dù bị thương, Nguyễn Viết Xuân vẫn động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu. Hình ảnh người chính trị viên bị thương nhưng vẫn đứng trên trận địa động viên bộ đội trở thành biểu tượng mạnh mẽ.

Câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” gắn với hình ảnh Nguyễn Viết Xuân và trở thành khẩu hiệu được nhắc lại rộng rãi trong thời kỳ chống Mỹ.

Sau trận chiến, ông hy sinh.

Sự hy sinh của Nguyễn Viết Xuân đã trở thành biểu tượng của tinh thần không khuất phục trước bom đạn.

Nhưng khi nhìn lại câu chuyện ấy từ góc độ của ngày hôm nay, chúng ta có thể thấy một điều rất rõ: chiến tranh đã đặt con người vào những hoàn cảnh khắc nghiệt mà sự sống có thể bị đe dọa bất cứ lúc nào.

Nguyễn Viết Xuân đã lựa chọn ở lại cùng đồng đội trong thời điểm nguy hiểm nhất.

Ông được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Tên tuổi Nguyễn Viết Xuân sau đó được đặt cho nhiều trường học, đường phố và đơn vị. Hình ảnh của ông trở thành một phần ký ức về những người lính trong cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Câu chuyện của Nguyễn Viết Xuân không chỉ nói về một câu khẩu hiệu nổi tiếng. Nó còn nói về trách nhiệm của một người chỉ huy đối với những người lính bên cạnh mình.

Trong những giờ phút nguy hiểm, ông không rời bỏ trận địa.

Ông ở lại, động viên đồng đội và chiến đấu cho đến khi không thể tiếp tục.

Đó chính là điều khiến hình ảnh Nguyễn Viết Xuân được nhiều thế hệ nhớ đến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn