Anh hùng Lực lượng vũ trang

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” – Nguyễn Viết Xuân

Nguyễn Viết Xuân (1934–1964) là một Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, quê ở xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Sinh ra trong một gia đình nghèo, tuổi thơ của ông trải qua nhiều khó khăn. Năm 18 tuổi, ông tham gia quân đội và trưởng thành qua những năm tháng chiến đấu. Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, Nguyễn Viết Xuân chiến đấu tại chiến trường Quân khu 4. Ngày 18 tháng 11 năm 1964, trong một trận chiến tại miền Tây Quảng Bình, đơn vị của ông bị máy bay địch liên tục tấn công. Dù bị thương nặng, ông vẫn giữ bình tĩnh, động viên đồng đội tiếp tục chiến đấu. Hình ảnh ông đứng trên trận địa, hướng về phía quân địch và hô vang câu nói nổi tiếng “Nhằm thẳng quân thù, bắn!” đã trở thành biểu tượng của tinh thần chiến đấu kiên cường. Sau đó, Nguyễn Viết Xuân hy sinh vì vết thương quá nặng, khi mới 30 tuổi. Ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đối với em, Nguyễn Viết Xuân là hình ảnh đẹp của một người lính gan dạ, kiên cường và có tinh thần đồng đội. Câu chuyện về ông khiến em càng trân trọng những người đã hy sinh trong những năm tháng chiến tranh để bảo vệ quê hương, đất nước

Phú Thọ22/08/2026Xã Nghi Xuân (Xã Nghi Xuân)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” – Nguyễn Viết Xuân

Thời gian có thể làm phai màu những trang sách, nhưng không thể xóa đi dấu chân của những người đã hy sinh vì Tổ quốc. Có những tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường, có những ước mơ mãi mãi dừng lại giữa tiếng bom và khói lửa. Nhưng chính từ những mất mát ấy, một đất nước hòa bình đã được dựng xây. Giữa biết bao con người của thời hoa lửa, Nguyễn Viết Xuân hiện lên như một ngọn lửa của lòng dũng cảm và ý chí kiên cường. Câu chuyện về ông khiến em hiểu hơn giá trị của hai chữ “hòa bình” và càng thêm trân trọng những hy sinh của thế hệ đi trước.

Nguyễn Viết Xuân sinh năm 1934 tại xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc. Ông sinh ra trong một gia đình nghèo, tuổi thơ trải qua nhiều khó khăn. Đất nước khi ấy vẫn còn chìm trong cảnh chiến tranh, nhân dân phải chịu nhiều áp bức và mất mát. Có lẽ chính hoàn cảnh ấy đã sớm nuôi dưỡng trong ông tình yêu quê hương và mong muốn được góp sức mình bảo vệ đất nước.

Năm 18 tuổi, Nguyễn Viết Xuân gia nhập quân đội. Từ một chàng trai trẻ, ông dần trưởng thành trong môi trường quân ngũ và qua những năm tháng chiến đấu gian khổ. Ông được giao nhiều nhiệm vụ khác nhau và sau này trở thành chính trị viên của một đơn vị pháo cao xạ. Trong cuộc sống hằng ngày, ông luôn gần gũi với đồng đội, quan tâm đến từng chiến sĩ và thường xuyên động viên mọi người vượt qua khó khăn. Với ông, một người cán bộ không chỉ biết chỉ huy mà còn phải là người có thể làm điểm tựa tinh thần cho đồng đội.

Năm 1964, cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn vô cùng ác liệt. Nguyễn Viết Xuân cùng đơn vị chiến đấu tại khu vực phía tây Quảng Bình, nơi có tuyến đường chi viện quan trọng cho chiến trường miền Nam. Vì vậy, nơi đây thường xuyên trở thành mục tiêu đánh phá của máy bay địch. Những người lính phải sống giữa bom đạn, luôn sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy.

Ngày 18 tháng 11 năm 1964 là một ngày mà đồng đội của Nguyễn Viết Xuân không thể nào quên. Máy bay địch liên tục tấn công trận địa. Tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời, tiếng bom nổ rung chuyển mặt đất, khói bụi bao trùm khắp nơi. Trong hoàn cảnh ấy, Nguyễn Viết Xuân không đứng ở nơi an toàn mà trực tiếp xuống các khẩu đội để động viên bộ đội giữ vững trận địa.

Ông hiểu rằng trong chiến đấu, bên cạnh vũ khí thì tinh thần cũng vô cùng quan trọng. Chỉ cần người lính mất bình tĩnh, cả trận địa có thể bị ảnh hưởng. Vì vậy, giữa những tiếng bom đạn, ông vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh và truyền sự vững vàng cho đồng đội.

Nhưng rồi một quả bom đã khiến ông bị thương rất nặng. Chân phải của ông bị thương nghiêm trọng. Trong tình trạng ấy, ông hoàn toàn có thể nằm xuống để chờ đồng đội đưa đi cứu chữa. Thế nhưng Nguyễn Viết Xuân vẫn không nghĩ đến bản thân. Ông cố gắng trở lại vị trí chiến đấu và tiếp tục động viên những người lính đang ở bên mình.

Giữa khói lửa chiến trường, ông hướng về phía trận địa và hô vang:

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Câu nói ấy chỉ vang lên trong một khoảnh khắc, nhưng đã trở thành một dấu ấn không thể quên. Đó không chỉ là lời động viên đồng đội mà còn thể hiện ý chí chiến đấu mạnh mẽ của một người lính đang đứng trước ranh giới giữa sự sống và cái chết. Dù cơ thể đang chịu những vết thương đau đớn, ông vẫn muốn những người đồng đội của mình giữ vững tinh thần và tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ.

Em tưởng tượng giữa trận địa đầy khói bom, hình ảnh người chiến sĩ bị thương nhưng vẫn cố gắng đứng lên chắc chắn là một hình ảnh vô cùng xúc động. Xung quanh ông là tiếng máy bay, tiếng bom và tiếng súng. Nhưng nổi bật giữa tất cả những âm thanh dữ dội ấy là tiếng hô đầy quyết tâm của người chính trị viên. Có lẽ chính khoảnh khắc ấy đã khiến đồng đội có thêm sức mạnh để tiếp tục chiến đấu.

Sau trận đánh, vết thương của Nguyễn Viết Xuân quá nặng. Ông đã anh dũng hy sinh khi mới 30 tuổi. Một con người đang ở độ tuổi đẹp nhất của cuộc đời đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Nếu không có chiến tranh, có lẽ ông cũng giống như bao người khác, có thể có một gia đình, một cuộc sống bình dị và những ước mơ riêng. Nhưng đất nước lúc ấy cần những người con dám đứng lên, và ông đã dành những năm tháng đẹp nhất của mình cho Tổ quốc.

Sau khi hy sinh, Nguyễn Viết Xuân được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên tuổi và câu nói của ông được nhắc lại qua nhiều thế hệ như một biểu tượng về tinh thần chiến đấu kiên cường. Đối với những người trẻ như chúng em, câu chuyện ấy không chỉ là một câu chuyện lịch sử mà còn là bài học về lòng dũng cảm, trách nhiệm và tình đồng đội.

Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa. Chúng em được sinh ra và lớn lên trong hòa bình, được đến trường, được vui chơi và theo đuổi những ước mơ của mình. Có những điều tưởng chừng rất bình thường như một buổi sáng được đến lớp, một bữa cơm bên gia đình hay một ngày được sống bình yên, nhưng khi nghĩ về những người đã hy sinh, em mới hiểu rằng tất cả những điều ấy đều vô cùng quý giá.

Đối với em, Nguyễn Viết Xuân không chỉ là một người anh hùng trong những trang sách lịch sử. Ông còn là hình ảnh của một thế hệ đã biết đặt Tổ quốc và đồng đội lên trên sự sống của bản thân. Câu nói “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” đã trở thành tiếng vọng của một thời hoa lửa, nhắc nhở thế hệ sau về lòng yêu nước và sự kiên cường của cha anh.

Nguyễn Viết Xuân đã ngã xuống, nhưng ngọn lửa mà ông thắp lên thì không bao giờ tắt. Ngọn lửa ấy được giữ lại trong những trang sử, trong ký ức của đồng đội và trong lòng những thế hệ trẻ hôm nay. Câu chuyện về ông khiến em càng thêm biết ơn những người đã hy sinh để đất nước có được ngày hòa bình. Và em tự nhủ rằng, dù không thể làm những điều lớn lao như thế hệ đi trước, mình vẫn có thể sống tốt, học tập chăm chỉ và cố gắng trở thành một người có ích cho quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn