Anh hùng Lực lượng vũ trang

Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” – Tiếng hô từ Cồn Tiên

Bài viết tái hiện khoảnh khắc lịch sử khi tiếng hô giữa bom đạn trở thành biểu tượng của ý chí chiến đấu. Qua lời kể của nhân chứng, Cồn Tiên hiện lên không chỉ là tọa độ lửa mà còn là nơi tinh thần bất khuất được khắc ghi.

Quảng Trị14/03/2026Hồ Thanh Nhàn (THPT Quảng Trị)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bài viết

Vĩnh Linh – mảnh đất từng nằm nơi tuyến đầu của miền Bắc những năm chiến tranh – không chỉ hứng chịu bom đạn mà còn sinh ra những con người mang khí phách phi thường. Trong số đó có Nguyễn Viết Xuân, người con sinh năm 1934 tại xã Vĩnh Thủy.

Ngày 18 tháng 11 năm 1964, trận địa pháo cao xạ của đơn vị ông rung chuyển dưới những đợt tập kích dữ dội của máy bay Mỹ. Bom trút xuống liên hồi, khói bụi mù mịt. Tiếng nổ dội vào lòng đất, hất tung cả công sự. Một số chiến sĩ trẻ chững lại trước hỏa lực quá mạnh của đối phương.

Giữa khoảnh khắc sinh tử ấy, Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân bất ngờ đứng bật dậy. Ông chỉ thẳng lên bầu trời, nơi những chiếc máy bay đang quần thảo, và hô vang:

“Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Tiếng hô dứt khoát, vang rền, như xé toang màn khói lửa. Nó không chỉ là một khẩu lệnh chiến đấu mà là mệnh lệnh của niềm tin. Những khẩu pháo lập tức đồng loạt khai hỏa. Trận địa được giữ vững.

Ít phút sau, ông trúng đạn và hy sinh khi mới 30 tuổi. Nhưng đồng đội kể lại rằng ánh mắt ông khi ngã xuống vẫn hướng về phía trước, nơi bầu trời còn rực lửa.

Năm 1965, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng điều khiến người đời nhớ mãi không chỉ là danh hiệu, mà là tinh thần ông để lại.

Hơn nửa thế kỷ trôi qua, câu nói năm ấy vẫn vang lên như một lời nhắc nhở về bản lĩnh. Trên mảnh đất Quảng Trị hôm nay, khi những cánh đồng đã xanh trở lại, ký ức ấy vẫn sống trong lòng người – như ngọn lửa không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn