Anh hùng Lực lượng vũ trang

NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ ĐÁNH

Hải Phòng13/01/2026Nguyễn Thị Thanh Hà (Đoàn xã Vĩnh Thịnh)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ ĐÁNH

NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN

Nguyễn Viết Xuân sinh ra trên mảnh đất Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc – nơi đồng lúa hiền hòa nhưng hun đúc những con người gan góc. Khi đất nước bị chia cắt, tuổi trẻ của anh không chọn yên bình. Anh khoác súng, rời quê hương, đi vào miền Nam – nơi chiến trường đang đỏ lửa từng ngày. Trong những năm tháng ác liệt ấy, anh là một người lính bình thường như bao người lính khác: ăn cơm vắt, ngủ rừng, đi giữa bom đạn, sống bên ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Nhưng chính từ sự bình thường ấy, lịch sử đã gọi tên anh. Ngày 26 tháng 12 năm 1964, trên chiến trường miền Nam, đơn vị của anh bị quân địch phản kích dữ dội. Đạn pháo dội xuống như mưa. Khói lửa mù mịt. Lực lượng địch đông gấp nhiều lần, hỏa lực mạnh, tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Trong lúc trận đánh căng thẳng nhất, Nguyễn Viết Xuân bị thương nặng. Máu thấm đỏ áo. Đạn pháo tiếp tục xé nát mặt đất. Đồng đội chùn lại trong khoảnh khắc sinh tử. Giữa lằn ranh sống – chết ấy, anh không lùi. Không kêu đau. Không gọi tên mình. Anh gượng dậy, dồn chút hơi thở cuối cùng, hướng ánh mắt về phía trận địa, rồi dõng dạc hô vang: “NHẰM THẲNG QUÂN THÙ MÀ BẮN!” Tiếng hô không chỉ là mệnh lệnh chiến đấu.Đó là tiếng gọi của lòng yêu nước. Là lời thề của người lính gửi lại cho đồng đội.
Là sự tiếp lửa cho cả một thế hệ đang đứng giữa bom đạn. Tiếng hô ấy át cả tiếng pháo. Đơn vị lập tức phản kích quyết liệt. Quân địch bị đẩy lùi. Trận địa được giữ vững. Còn Nguyễn Viết Xuân…
Anh ngã xuống, khi câu nói của mình vẫn còn vang vọng trong khói lửa chiến trường. Anh ra đi ở tuổi 30 – độ tuổi đẹp nhất của đời người. Nhưng từ giây phút ấy, tên anh không còn thuộc riêng gia đình hay quê hương Vĩnh Phúc nữa. Tên anh trở thành biểu tượng. Câu nói của anh trở thành mệnh lệnh bất tử của Quân đội nhân dân Việt Nam. Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa. Nhưng mỗi khi nhắc đến hai chữ xung phong, mỗi khi đối mặt với gian khó, người ta vẫn nhớ đến tiếng hô năm nào – giản dị mà kiêu hùng, mộc mạc mà chói sáng. Nguyễn Viết Xuân không sống trọn một đời người.
Nhưng anh đã sống trọn một đời yêu nước. “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!” – không chỉ là lời hô giữa chiến trường, mà là lời nhắc nhở muôn đời về trách nhiệm, lòng dũng cảm và niềm tin không bao giờ tắt của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn