Khác

Nhân Chứng

Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, một người dân công trẻ tuổi đã tận mắt chứng kiến sự hy sinh thầm lặng của những người đồng đội trên tuyến đường tiếp vận. Câu chuyện là ký ức không thể phai mờ về lòng dũng cảm, tình đồng chí và niềm tin vào ngày hòa bình.

Đồng Nai14/06/2026Vũ Thị Ngọc Linh (xã Định Quán)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, ông Trần Văn Minh khi ấy mới 21 tuổi, tham gia đội dân công hỏa tuyến vận chuyển lương thực và đạn dược đến các đơn vị đang chiến đấu ở chiến trường miền Nam.

Một đêm mưa lớn, đội của ông nhận nhiệm vụ khẩn cấp đưa thuốc men đến một trạm quân y dã chiến. Con đường xuyên qua khu rừng già liên tục bị máy bay địch đánh phá. Dù biết nguy hiểm, mọi người vẫn lên đường vì ở phía trước có nhiều thương binh đang chờ cứu chữa.

Khi đoàn đang vượt qua một con suối cạn, tiếng máy bay bất ngờ vang lên. Cả đội nhanh chóng tìm nơi ẩn nấp. Sau loạt bom dữ dội, một cây lớn đổ chắn ngang đường, đồng thời làm một đồng đội của ông Minh là anh Nguyễn Văn Hải bị thương nặng.

Trong hoàn cảnh hiểm nguy, anh Hải vẫn động viên mọi người tiếp tục nhiệm vụ. Anh nói: “Thuốc phải đến kịp cho thương binh, đừng vì tôi mà chậm đường.” Nghe lời anh, cả đội cắn răng khiêng hàng vượt qua đoạn đường bị tàn phá.

Rạng sáng hôm sau, số thuốc men được giao đến nơi an toàn. Nhiều thương binh đã được cứu sống nhờ chuyến hàng ấy. Tuy nhiên, khi đội quay lại tìm anh Hải, anh đã hy sinh vì vết thương quá nặng.

Hơn nửa thế kỷ trôi qua, ông Trần Văn Minh vẫn nhớ như in hình ảnh người đồng đội nằm lại giữa rừng trong đêm mưa bom. Ông luôn xem mình là một “nhân chứng” của thời hoa lửa, chứng kiến những mất mát, hy sinh để đổi lấy hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn