Nhân chứng của thời hoa lửa – Anh hùng lao động Nguyễn Thị Suốt
Nhân chứng của thời hoa lửa – Anh hùng lao động Nguyễn Thị Suốt
Nguyễn Thị Suốt – người mẹ quê Quảng Bình – đã chèo đò trên sông Nhật Lệ giữa
mưa bom bão đạn để đưa bộ đội và vũ khí qua sông. Hình ảnh mái chèo bền bỉ giữa
khói lửa chiến tranh đã trở thành biểu tượng đẹp về lòng yêu nước và sự hy sinh thầm
lặng của người phụ nữ Việt Nam.
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, khi bom đạn trút xuống miền Trung nắng
gió, có một người mẹ đã lặng lẽ đứng giữa ranh giới sống – chết để giữ cho những
chuyến đò không bao giờ ngừng lại. Đó là Nguyễn Thị Suốt – người mẹ anh hùng của
quê hương Quảng Bình, người đã dành trọn cuộc đời mình cho Tổ quốc.
Bà sinh năm 1908 trong một gia đình nghèo ở vùng ven sông Nhật Lệ, thuộc thành phố
Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình. Cuộc đời bà gắn liền với con sông hiền hòa ấy. Trước
chiến tranh, bà sống bằng nghề chèo đò, đưa người qua sông mưu sinh. Mái chèo đã
theo bà qua bao mùa nắng mưa, qua những ngày tháng bình dị của cuộc đời. Thế
nhưng, khi đất nước bước vào thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước, con sông ấy
không còn chỉ là nơi mưu sinh mà trở thành tuyến giao thông chiến lược quan trọng.
Quảng Bình khi ấy được mệnh danh là “túi bom” của miền Bắc. Máy bay Mỹ liên tục
oanh tạc, đánh phá cầu đường, bến phà, nhằm cắt đứt tuyến chi viện cho miền Nam.
Sông Nhật Lệ trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội. Những bến đò nhỏ bé bỗng nhiên
đứng giữa làn ranh sinh tử. Trong hoàn cảnh ấy, người mẹ ngoài năm mươi tuổi không
chọn lùi bước. Bà tình nguyện tiếp tục chèo đò, đưa bộ đội, dân công và vũ khí vượt
sông, bất chấp hiểm nguy luôn rình rập.
Mỗi chuyến đò của mẹ Suốt là một cuộc đối mặt với cái chết. Bom có thể rơi xuống bất
cứ lúc nào. Sóng nước có thể cuộn lên vì sức ép từ những trận ném bom. Thế nhưng,
giữa khói lửa mịt mù, người ta vẫn thấy dáng người nhỏ bé ấy đứng vững trên mũi đò,
mái chèo vung lên dứt khoát. Bà không chỉ chèo bằng sức lực, mà bằng cả lòng yêu
nước và ý chí kiên cường. Với bà, đưa được một chuyến đò an toàn sang bờ bên kia
cũng có nghĩa là góp thêm một phần nhỏ bé cho tiền tuyến.
Có những ngày, bom rơi liên tiếp, mặt sông đỏ lửa. Người dân khuyên bà tạm nghỉ để
giữ an toàn, nhưng bà chỉ cười hiền hậu. Bà nói rằng còn bộ đội cần qua sông, bà còn
chèo. Lời nói giản dị ấy chứa đựng tinh thần trách nhiệm lớn lao. Ở tuổi mà lẽ ra có thể
an hưởng tuổi già, bà lại chọn đứng ở nơi nguy hiểm nhất. Không phải vì danh hiệu,
không phải vì phần thưởng, mà vì tình yêu quê hương sâu sắc.Hình ảnh mẹ Suốt chèo đò đã đi vào thơ ca, trở thành nguồn cảm hứng cho nhiều tác
phẩm. Giữa khung cảnh chiến tranh tàn khốc, dáng mẹ nổi bật như một ngọn lửa ấm
áp. Mái chèo của mẹ không chỉ rẽ nước, mà còn rẽ cả nỗi sợ hãi, mở ra con đường tiếp
nối giữa hậu phương và tiền tuyến. Trong tiếng bom nổ chát chúa, vẫn vang lên nhịp
chèo đều đặn – nhịp chèo của niềm tin và hy vọng.
Suốt những năm tháng ấy, mẹ đã thực hiện hàng trăm chuyến đò an toàn. Biết bao
chiến sĩ đã bước lên con đò của mẹ, mang theo ước mơ giải phóng miền Nam, thống
nhất đất nước. Có người đã trở về trong ngày chiến thắng, có người mãi mãi nằm lại
nơi chiến trường. Nhưng tất cả đều mang trong tim hình ảnh người mẹ bên bến sông –
một biểu tượng của hậu phương kiên cường.
Năm 1968, trong một trận bom ác liệt, mẹ Suốt anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm
vụ. Sự ra đi của bà khiến bao người thương tiếc. Nhưng cái chết ấy không phải là kết
thúc, mà là sự hóa thân vào dòng sông, vào lịch sử. Từ đó, tên tuổi của bà được nhắc
đến với niềm tự hào và kính trọng sâu sắc. Bà được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh
hùng Lao động vì những đóng góp to lớn trong thời chiến.
Ngày nay, khi đứng bên bờ sông Nhật Lệ, nhìn dòng nước hiền hòa trôi, ít ai còn hình
dung được nơi đây từng là tọa độ lửa. Nhưng ký ức về mẹ Suốt vẫn còn nguyên vẹn
trong lòng người dân Quảng Bình và cả nước. Hình ảnh người mẹ chèo đò giữa bom
đạn trở thành biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm và đức hy sinh.
Câu chuyện về Nguyễn Thị Suốt nhắc nhở chúng ta rằng lịch sử không chỉ được làm
nên bởi những trận đánh lớn hay những vị tướng tài ba, mà còn bởi những con người
bình dị. Một mái chèo nhỏ bé cũng có thể làm nên kỳ tích khi được nâng đỡ bởi tình
yêu nước. Sự hy sinh của mẹ không ồn ào, không khoa trương, nhưng lặng lẽ và bền
bỉ như chính dòng sông quê hương.
Trong thời bình hôm nay, thế hệ trẻ chúng ta được sống dưới bầu trời không còn tiếng
bom rơi, được học tập và theo đuổi ước mơ. Sự bình yên ấy được đánh đổi bằng biết
bao mồ hôi, nước mắt và máu của những con người như mẹ Suốt. Vì thế, nhớ về mẹ
không chỉ là để tự hào, mà còn để nhắc mình sống có trách nhiệm hơn với Tổ quốc.
Nguyễn Thị Suốt – người mẹ của những chuyến đò lửa – đã trở thành ngọn lửa thiêng
trong lịch sử dân tộc. Ngọn lửa ấy không bùng cháy dữ dội, nhưng âm ỉ và bền lâu, soi
sáng con đường của bao thế hệ. Và mỗi khi nhắc đến sông Nhật Lệ, người ta lại nhớ
đến mái chèo năm xưa – mái chèo của lòng yêu nước, của đức hy sinh và của một trái
tim Việt Nam bất khuất.


