Nhân chứng của thời hoa lửa: Trần Văn Hùng
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng với những người từng đi qua “thời hoa lửa”, ký ức ấy vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua. Tôi có dịp gặp bác Trần Văn Hùng – một cựu chiến binh hiện đang sinh sống tại địa phương. Ở tuổi ngoài bảy mươi, bác vẫn giữ phong thái điềm đạm, ánh mắt sáng và giọng nói trầm ấm.
Nhân chứng của thời hoa lửa: Trần Văn Hùng
Năm sinh của nhân chứng: 1952
Phân loại nhân chứng: Cựu chiến binh kháng chiến chống Mỹ
cứu nước
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng với những người từng đi qua “thời hoa lửa”,
ký ức ấy vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua. Tôi có dịp gặp bác Trần Văn Hùng – một
cựu chiến binh hiện đang sinh sống tại địa phương. Ở tuổi ngoài bảy mươi, bác vẫn giữ
phong thái điềm đạm, ánh mắt sáng và giọng nói trầm ấm.
Bác kể mình nhập ngũ năm 1971, khi vừa tròn mười chín tuổi. Đó là thời điểm chiến
tranh diễn ra ác liệt. Thanh niên trong làng lần lượt lên đường nhập ngũ. “Hồi đó chỉ nghĩ
đơn giản là đất nước cần thì mình đi thôi cháu ạ” – bác cười hiền.
Những năm tháng ở chiến trường miền Trung là chuỗi ngày gian khổ không thể nào quên.
Bom đạn dội xuống bất cứ lúc nào. Có những đêm hành quân xuyên rừng, đói rét và thiếu
thốn đủ bề. Lương thực cạn kiệt, nhiều khi chỉ có nắm cơm khô chia nhau từng chút một.
Thế nhưng điều khiến bác nhớ nhất không phải là gian khổ, mà là tình đồng đội.
“Ở chiến trường, đồng đội là gia đình.” – bác nói. Họ cùng nhau vượt qua những trận càn
quét, cùng che chở cho nhau trong mưa bom. Có người ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ.
Những cái tên ấy được khắc sâu trong tim bác như một phần ký ức không thể xóa nhòa.
Trong một trận đánh lớn năm 1972, bác bị thương bởi mảnh đạn găm vào chân. Vết
thương ấy đến nay vẫn tái phát mỗi khi trái gió trở trời. Nhưng bác bảo: “Mình còn sống
là may mắn hơn nhiều người rồi.”
Chiến tranh kết thúc, bác trở về quê hương với thương tật hạng 3/4. Từ người lính trở
thành người nông dân, bác bắt đầu lại cuộc sống với hai bàn tay trắng. Dù khó khăn, bác
chưa từng than vãn. Với bác, được sống trong hòa bình đã là hạnh phúc lớn nhất.
Nghe câu chuyện của bác, tôi hiểu rằng hòa bình không phải điều hiển nhiên. Nó được
đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt và bằng cả tuổi xuân của biết bao con người. Thế hệ
trẻ chúng tôi hôm nay có cơ hội học tập, phát triển bản thân là nhờ sự hy sinh ấy.
Khi được hỏi điều gì muốn nhắn gửi đến sinh viên hiện nay, bác chỉ nhẹ nhàng nói:
“Các cháu hãy sống có trách nhiệm. Đừng quên lịch sử.”


