Cựu chiến binh

Nhân chứng Cựu chiến binh Trịnh Văn Chịa

Cần Thơ18/12/2025Nguyễn Hữu Nhựt (Trường Đại học Kỹ thuật - Công nghệ Cần Thơ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời gian có thể làm lành miệng vết thương, nhưng vẫn để lại những vết sẹo chằng chịt trên da thịt; cỏ cây có thể lấp đầy những hố bom năm xưa, nhưng ký ức về một thời hoa lửa chưa bao giờ nguội lạnh trong trái tim những người lính. Chiến tranh đã đi qua, để lại nhiều vinh quang lẫn mất mát. Có những người lính một thời xông pha chiến trường, lại trở về hoạt động ở địa phương. Những sự hy sinh thầm lặng ấy để dệt nên một câu chuyện thời hoa lửa hào hùng.

Minh chứng cho thế hệ vàng ấy là cựu chiến binh Trịnh Văn Chịa – một người con của vùng đất U Minh Thượng, Kiên Giang (nay thuộc địa phận An Giang). Ông sinh ra trong một gia đình nhà nông giàu lòng yêu nước. Gia đình ông có 7 người anh em. Các người anh trong gia đình ông đều tham gia cách mạng, trong đó có người anh thứ 7 hy sinh trên chiến trường và được phong tặng là liệt sĩ. Năm 1968, ông tham gia cách mạng và hoạt động với vai trò du kích tại vùng rừng U Minh Thượng. Trong suốt hành trình kháng chiến, mốc son chói lọi trong đời lính của ông, khi ông cùng đồng đội bắn hạ máy bay địch trên cánh đồng 15 – một chiến tích vang dội thời bấy giờ. Chiến tranh đi qua, hòa bình lập lại nhưng những vết thương trên da thịt vẫn còn đó, ông là thương binh hạng 3/4. Tuy mang trong mình thương tật, ông vẫn không ngừng cống hiến cho đất nước. Năm 1975 ông trở về địa phương công tác, hoạt động với vai trò cán bộ ấp. Để ghi nhận những cống hiến to lớn trong kháng chiến chống Mỹ, ngày 20/02/1997, ông vinh dự được Nhà nước trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhì. Năm 1990, ông lui về vui thú điền viên, trở thành một lão nông chân chất. Người ta vẫn thường thấy hình ảnh người cựu chiến binh ấy với nụ cười hiền hậu, chăm chút cho khu vườn lúc nào cũng mướt xanh cây thuốc nam và trĩu trịt cây trái. Thành quả lao động có được bao nhiêu, ông lại ân cần san sẻ cho bà con lối xóm bấy nhiêu, chẳng giữ riêng mình. Tấm lòng thơm thảo ấy khiến không chỉ láng giềng gần bên mà cả bà con họ hàng phương xa đều rất quý mến. Ngày ông ra đi vì bạo bệnh, dòng người tiễn đưa nối dài trong niềm tiếc thương vô hạn. Cho đến nay, dẫu bóng dáng người xưa đã khuất, nhưng mỗi khi nhắc về ông, trong lòng người ở lại vẫn vẹn nguyên một niềm trân trọng và kính yêu.Chiến tranh đã lùi xa, những chiến công năm xưa có thể chưa từng được báo chí công bố rầm rộ, nhưng điều đó chẳng hề làm giảm đi tầm vóc của những người lính cụ Hồ. Họ đã hy sinh tuổi trẻ cho độc lập, để rồi dành phần đời còn lại hy sinh cho sự bình yên của quê hương. Cởi bỏ áo lính, họ trở về là những lão nông tri điền, vui với ruộng vườn, hòa đồng cùng bà con xóm làng trong từng câu chuyện bên ấm trà. Những con người đó chính là những chứng nhân lịch sử sống động nhất, vẫn đang âm thầm tỏa sáng giữa đời thường bằng sự tử tế và tấm lòng bao dung của một người cựu chiến binh. Thực hiện kế hoạch tổ chức các hoạt động tham gia lưu giữ và tuyên truyền các chuyện lịch sử với chủ đề “Câu chuyện thời hoa lửa”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn