Nhân chứng lịch sử - Bà Lê Thị Mai
Quảng Trị – vùng đất nằm bên bờ sông Bến Hải, nơi từng là giới tuyến chia cắt hai miền trong suốt những năm chiến tranh – đã chứng kiến biết bao mất mát và hy sinh. Trong ký ức của bà Lê Thị Mai, một người dân sống tại huyện Vĩnh Linh, những năm tháng chiến tranh vẫn hiện lên rõ ràng như vừa mới вчера.
Năm 1972, khi chiến sự leo thang ác liệt, bà Mai khi ấy mới 16 tuổi. Gia đình bà sống gần khu vực cầu Hiền Lương, nơi thường xuyên trở thành mục tiêu đánh phá. Những ngày đó, tiếng bom nổ gần như không dứt, mặt đất rung chuyển, khói bụi phủ kín bầu trời. Người dân phải đào hầm trú ẩn ngay trong vườn nhà, có khi cả gia đình sống dưới hầm suốt nhiều ngày liền.
Bà Mai nhớ lại một buổi chiều mùa hè, khi bà đang phụ mẹ nấu cơm thì tiếng còi báo động vang lên. Cả nhà vội vàng chui xuống hầm. Chỉ ít phút sau, máy bay ập đến, bom dội xuống khu vực xung quanh. Đất đá rơi lộp bộp trên nắp hầm, không khí ngột ngạt khiến ai cũng nghẹt thở. Khi tiếng bom ngừng, họ bước lên mặt đất và chứng kiến cảnh tượng tan hoang: nhà cửa đổ sập, cây cối cháy đen, nhiều người bị thương.
Không chỉ đối mặt với bom đạn, cuộc sống thời chiến còn đầy thiếu thốn. Lương thực khan hiếm, bữa ăn chủ yếu là khoai sắn. Nước sạch cũng trở nên quý giá. Thế nhưng, trong hoàn cảnh đó, tình làng nghĩa xóm lại càng gắn bó. Người dân chia sẻ từng bát gạo, từng ngụm nước, giúp nhau vượt qua những ngày khó khăn nhất.
Bà Mai còn nhớ rõ những đoàn bộ đội hành quân qua làng vào ban đêm. Họ đi trong im lặng, chỉ dừng lại nghỉ ngắn rồi tiếp tục lên đường. Người dân dù thiếu thốn vẫn cố gắng dành chút lương thực ít ỏi để tiếp tế. “Ai cũng hiểu rằng, phía trước còn gian khổ hơn, nên mình giúp được gì thì giúp,” bà kể.
Sau năm 1975, chiến tranh kết thúc, nhưng dấu tích vẫn còn in đậm trên mảnh đất Quảng Trị. Gia đình bà Mai cùng nhiều người dân khác bắt đầu lại từ đầu, dựng lại nhà cửa, khai hoang ruộng đất. Những năm đầu hòa bình rất vất vả, nhưng niềm vui được sống trong yên bình đã giúp họ vượt qua tất cả.
Giờ đây, khi đã ngoài 60 tuổi, bà Mai vẫn thường kể lại những ký ức ấy cho con cháu nghe. Không phải để khơi lại nỗi đau, mà để nhắc nhở về giá trị của hòa bình hôm nay. Câu chuyện của bà là một phần ký ức sống động về Quảng Trị trong chiến tranh – nơi con người đã kiên cường vượt qua bom đạn để giữ vững niềm tin vào ngày mai.



