nhân chứng lịch sử bến tàu Không số”
nhân chứng lịch sử bến tàu Không số”

Ngày nay, khi đi trên những con đường bình yên của Hòa Hiệp, ít ai biết rằng hòa bình này từng được gìn giữ bằng những đêm biển lặng thinh, nơi bóng người hòa vào đá núi để hoàn thành một nhiệm vụ thầm lặng.
Nhưng ký ức không bao giờ mất.
Nó nằm trong lời kể, trong ánh mắt của những người đã sống qua tháng năm ấy.
Nó nằm trong những trang báo nhắc tên ông như “nhân chứng lịch sử bến tàu Không số” – một minh chứng rằng những đóng góp dù lặng lẽ vẫn được lịch sử khắc ghi.
Và mỗi khi câu chuyện của ông Tống Trọng Điểm được kể lại, thời hoa lửa như sống dậy – không phải để người hôm nay nhớ đến chiến tranh, mà để nhớ rằng:
Bình yên chưa bao giờ là điều tự nhiên.
Nó là món quà được trao từ những con người đã từng sống trọn vì Tổ quốc.
Có những lúc, giữa bộn bề của thời đại mới, người trẻ dễ cảm thấy mình nhỏ bé trước quá nhiều kỳ vọng và áp lực vô hình. Nhưng khi nhìn vào cuộc đời lặng lẽ mà bền chắc của ông Tống Trọng Điểm, ta như nghe được một lời thì thầm từ quá khứ vọng về:
“Điều lớn lao không phải lúc nào cũng cần ánh sáng. Chỉ cần giữ vững một niềm tin, con sẽ đến được nơi mình cần đến.”
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.


