Nhân chứng lịch sừ Nguyễn Văn Nhường
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
KHÚC TRÁNG CA NƠI CHIẾN TRƯỜNG CAMPUCHIA
Có một thế hệ người Việt Nam đã bước vào tuổi thanh xuân bằng màu áo xanh tình nguyện, gác lại bút nghiên và những ước mơ giảng đường để lên đường làm nghĩa vụ quốc tế cao cả. Đó là thời kỳ mà chiến trường Campuchia đã trở thành một ký ức đầy bi tráng, nơi thử thách lòng quả cảm, sự hy sinh và chủ nghĩa anh hùng cách mạng của Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Sau ngày đại thắng mùa Xuân 1975, đất nước vừa chớm yên bình, tiếng súng lại vang lên ở biên giới Tây Nam. Trước tội ác diệt chủng tàn bạo của tập đoàn Pol Pot, theo tiếng gọi của lương tri và lời khẩn cầu từ Mặt trận Đoàn kết Dân tộc Cứu nước Campuchia, hàng vạn chiến sĩ trẻ mười chín, đôi mươi đã hành quân sang nước bạn.
Chào đón họ không phải là những thảm hoa, mà là những vùng đất khô cằn, những cánh rừng khộp bạt ngàn của miền đất lạ. Nơi đó, kẻ thù không chỉ là lính Khmer Đỏ ẩn nấp du kích, mà còn là thiên nhiên khắc nghiệt. Những trận sốt rét ác tính run bần bật giữa rừng sâu âm u đã cướp đi mạng sống của biết bao chiến sĩ khi chưa kịp ra trận. Đáng sợ hơn là những bãi mìn dày đặc – “mìn lá”, “mìn râu” – bủa vây mọi nẻo đường hành quân. Chỉ một bước sẩy chân, xương máu của người lính phải gửi lại đất bạn, để lại những vết thương mang theo suốt cuộc đời.
Trong ranh giới mong manh giữa cái sống và cái chết, tình đồng đội của người lính cụ Hồ lại tỏa sáng hơn bao giờ hết. Giữa cái nóng như thiêu như đốt của mùa khô Campuchia, một giọt nước trong bình tông bẻ đôi, một điếu thuốc rê chia ba, hay cái nắm tay siết chặt trước giờ xung phong chính là điểm tựa tinh thần giúp họ vượt qua nghịch cảnh.
Sự lạc quan, yêu đời của những chàng trai trẻ nơi chiến trường khốc liệt ấy đã trở thành nguồn cảm hứng bất hủ cho nghệ thuật. Hình ảnh những người lính trẻ Mặt trận 479 giữa rừng sâu xi măng, hiểm nguy rình rập vẫn nâng niu những khóm lan rừng bám trên vách đá đã thôi thúc nhạc sĩ Thế Hiển viết nên ca khúc "Nhánh lan rừng". Ca khúc như một tượng đài bằng âm nhạc, khắc họa trọn vẹn tâm hồn trong sáng, kiên cường của thế hệ thanh niên xung kích thời kỳ đó.
Lịch sử thế giới hiếm có cuộc hành quân nào đặc biệt như cuộc hành quân của Quân tình nguyện Việt Nam. Vừa buông tay súng sau những trận đánh truy quét tàn quân địch, những người lính trẻ lại ngay lập tức bắt tay vào giúp nhân dân Campuchia dựng lại nhà cửa, chia nhau từng lon gạo cứu đói, chữa bệnh cho người già và trẻ nhỏ.
Sự kỷ luật, lòng nhân hậu và sự hy sinh vô tư của bộ đội Việt Nam đã khiến người dân Campuchia cảm phục và trìu mến gọi họ bằng cái tên: "Bộ đội Nhà Phật". Mười năm nếm mật nằm gai là mười năm tình hữu nghị giữa hai dân tộc được thắt chặt bằng xương máu, hồi sinh một đất nước Campuchia từ tro tàn của thảm họa diệt chủng.
những người lính tình nguyện cuối cùng rút quân về nước trong sự lưu luyến, tiễn đưa của hàng vạn người dân xứ sở Chùa Tháp. Cuộc chiến đã lùi xa, những chàng trai tuổi mười chín đôi mươi năm xưa giờ tóc đã điểm bạc, nhưng ký ức về chiến trường Campuchia sẽ mãi là một trang sử vàng chói lọi. Đó là minh chứng hùng hồn cho tinh thần quốc tế cao cả, lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình và lòng biết ơn vô hạn đối với những người đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc và cho tình hữu nghị hai dân tộc.



