Cựu chiến binh

NHÂN CHỨNG LỊCH SỬ – NHỮNG NGƯỜI GIỮ LỬA TRONG TIM

Hưng Yên16/12/2025Đức (Trường TH&THCS Bình Kiều)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hôm nay,
trong khuôn khổ chủ đề “Những nhân chứng lịch sử”, mình muốn kể cho các
bạn nghe về những con người đã dành cả tuổi xuân, cả cuộc đời để bảo vệ Tổ
quốc – những người hoạt động cách mạng, các Bà mẹ Việt Nam anh hùng,
thương binh, bệnh binh, cựu chiến binh, cựu thanh niên xung phong. Họ là
những ngọn lửa sống, là chứng nhân của thời hoa lửa đã viết nên trang sử vàng
chói lọi.
Mỗi lần được nghe kể về họ, lòng mình lại trào lên sự tự hào khó tả –
cảm giác như đang nhìn thấy từng đoàn người “xẻ dọc Trường Sơn” ngày ấy,
bất chấp bom đạn mà tiến lên bảo vệ quê hương.
1. Những chiến sĩ thầm lặng
Người mà mình muốn kể đầu tiên là ông Hai – một cựu chiến binh trong xóm.
Ông từng là người hoạt động cách mạng từ những năm đầu kháng chiến chống
Mỹ. Ông kể rằng thời đó gian khổ lắm: đi trong rừng nhiều ngày, không đủ cơm
ăn, phải ngủ dưới gốc cây, bên tai là tiếng bom đạn rền vang. Nhưng dù khó
khăn, ông và đồng đội chưa bao giờ lùi bước. Với ông, “đấu tranh giành độc
lập” là lý tưởng lớn nhất của đời thanh niên.
Ông cười nói rằng:
“Tuổi trẻ tụi ông chỉ có súng và niềm tin. Nhưng chính niềm tin ấy giúp tụi ông
vượt qua tất cả.”
Mỗi lần nghe ông kể, mình lại như được sống cùng thời khắc lịch sử ấy.
2. Bà mẹ Việt Nam anh hùng – biểu tượng bất tử
Trong xã mình có Mẹ Hòa – một Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Mẹ đã tiễn ba
người con và chồng lên đường ra trận, nhưng chỉ có một người trở về. Mẹ
không khóc, chỉ ôm di ảnh các con và bảo:
“Các con ngã xuống cho đất nước đứng lên. Mẹ tự hào.”
Mỗi lần nhìn dáng mẹ ngồi vuốt lại mái tóc bạc trắng, mình cảm nhận rõ sự hy
sinh thầm lặng nhưng vĩ đại của những người mẹ Việt Nam. Sự mất mát ấy
không gì bù đắp được, nhưng chính nó đã góp phần làm nên độc lập hôm nay.
3. Những vết thương trên người – và trong tim
Gần nhà mình còn có chú Tư, một thương binh 2/4. Chú bị mảnh bom găm
vào chân trong một trận chiến ác liệt. Mỗi khi trái gió trở trời, vết thương cũ lại
đau nhức, nhưng chú luôn mỉm cười:
“Còn sống trở về là may mắn hơn bao đồng đội của chú rồi.”
Chú kể về những ngày băng rừng, lội suối, hỗ trợ vận chuyển lương thực và
thông tin cho bộ đội. Có lúc tưởng như kiệt quệ, nhưng tinh thần “vì miền Nam
ruột thịt” luôn nâng bước chú.
4. Những người giúp đỡ cách mạng – ánh sáng nơi hậu phương
Cô Năm bán nước bên đầu làng từng là người nuôi giấu cán bộ cách mạng.
Cô kể rằng hồi đó rất nguy hiểm. Chỉ cần để lộ tin tức là cả gia đình có thể bị
bắt. Nhưng cô vẫn làm, vì:
“Không ai có thể đứng ngoài cuộc chiến giành độc lập.”
Những bát nước chè, ổ bánh mì, góc nhà nhỏ giấu tài liệu… đã góp phần tạo
nên sức mạnh vô hình của hậu phương.
5. Cựu thanh niên xung phong – tuổi trẻ gửi lại Trường Sơn
Đặc biệt, mình có dịp gặp bà Sáu, một cựu thanh niên xung phong. Bà làm
nhiệm vụ mở đường Trường Sơn thời chiến. Bà từng chứng kiến cảnh bom nổ
sáng rực cả một góc rừng, đất đá bay mù trời, nhưng mọi người vẫn lao vào san
đường để xe qua kịp giờ.
Bà nói:
“Thanh xuân của tụi bà gửi lại Trường Sơn hết rồi. Nhưng đó là những năm
đẹp nhất.”
6. Bài học – Ngọn lửa soi sáng
Qua những câu chuyện của các nhân chứng lịch sử, mình hiểu rằng độc lập
không phải tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả
tuổi trẻ của bao thế hệ

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn