Nhân chứng lịch sử: Ông Nguyễn Văn Hòa
Bài viết ghi lại câu chuyện của một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Qua lời kể giản dị nhưng đầy xúc động của ông, tác giả – một sinh viên thế hệ hôm nay – nhìn lại “thời hoa lửa” như một ngọn lửa tinh thần vẫn đang âm thầm cháy trong lòng người trẻ.
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Khi tôi hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có
Tôi từng nghĩ chiến tranh là điều gì đó rất xa. Nó nằm trong sách giáo khoa,
trong những dòng chữ cần ghi nhớ để làm bài kiểm tra. Tôi học, tôi thuộc,
rồi tôi quên.
Cho đến một buổi chiều, tôi được gặp ông Nguyễn Văn Hòa – một cựu chiến
binh sống gần khu tôi ở. Ông đã ngoài bảy mươi, mái tóc bạc trắng, bước đi
chậm rãi. Nếu không ai giới thiệu, tôi sẽ chỉ nghĩ ông là một người ông hiền
lành trong xóm nhỏ.
Ông nhập ngũ năm mười tám tuổi.
“Mười tám tuổi, cháu đang làm gì?” – ông hỏi tôi.
Tôi im lặng. Mười tám tuổi, tôi đang lo chọn trường đại học, đang băn
khoăn về ngành học, đang suy nghĩ về tương lai của riêng mình. Còn ông,
mười tám tuổi khoác ba lô ra trận.
Ngày lên đường, mẹ ông không khóc. Bà chỉ lặng lẽ gói cho ông ít cơm nắm
và dặn: “Đi mạnh giỏi, đất nước còn thì nhà mình còn.”
Ông không kể nhiều về chiến công. Ông kể về những đêm hành quân trong
rừng sâu, về những đồng đội đã nằm lại khi tuổi đời còn rất trẻ.
“Lúc đó tụi chú không nghĩ mình là anh hùng. Chỉ nghĩ đơn giản là đất nước
cần.”
Câu nói ấy khiến tôi suy nghĩ rất lâu.
Thế hệ của tôi sinh ra khi đất nước đã hòa bình. Tôi chưa từng nghe tiếng
bom rơi. Những lo lắng lớn nhất của tôi đôi khi chỉ là một bài thi, một buổi
thuyết trình.
Nhưng có một thế hệ đã đánh đổi cả tuổi trẻ để chúng tôi có được sự bình
yên ấy.
Tôi hỏi ông: “Ông có sợ không?”
Ông cười hiền: “Sợ chứ. Ai mà không sợ. Nhưng nếu ai cũng sợ thì ai giữ
đất nước?”
Anh hùng không phải là người không biết sợ. Anh hùng là người biết sợ
nhưng vẫn bước tiếp.
Trở về sau chiến tranh, ông mang theo một vết thương ở chân. Những ngày
trái gió trở trời, vết thương lại đau nhức. Nhưng ông chưa từng than phiền.
Tôi tự hỏi: nếu sinh ra trong thời ấy, tôi có đủ dũng khí không? Tôi không
chắc. Và chính sự không chắc ấy khiến tôi càng trân trọng hơn sự hy sinh
của họ.
“Thời hoa lửa” của cha anh được viết bằng máu và nước mắt.
“Thời hoa lửa” của chúng tôi phải được viết bằng nỗ lực và trách nhiệm.
Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ,
bằng máu và cả những ước mơ dang dở.
Và tôi hiểu rằng trách nhiệm của mình là sống xứng đáng với quá khứ ấy.
Bởi vì trong sâu thẳm, ngọn lửa ấy chưa bao giờ tắt.



