Nhân chứng lịch sử trên sông Sóc Sãi – Tiên Thủy năm xưa - Ông 5 ( Trương Văn Ớ
Ông 5 ( Trương Văn Ớ) là một trong những nhân chứng lịch sử trong cuộc kháng chiến chống Mỹ diễn ra năm 1968, trong quá trình tham gia ông 5 đã bị địch bắn trúng và bị thương

Tháng Năm – mùa của những chùm hoa phượng rực đỏ soi bóng xuống dòng sông Sóc Sãi hiền hòa. Mỗi khi sắc đỏ ấy lại nở rộ, thế hệ trẻ chúng tôi lại bồi hồi nhớ về câu chuyện mà ông 5 đã kể – câu chuyện về những người dân, những chiến sĩ năm xưa đã biến dòng sông quê hương thành một chứng nhân lịch sử oai hùng trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước.
Ngày ấy, Sóc Sãi không chỉ là dòng sông nuôi sống bao thế hệ người dân xã Tiên Thủy, mà còn là tuyến giao thông chiến lược, là “mạch máu” nối liền vùng căn cứ với tiền tuyến. Bên những rặng bần, rặng dừa nước rì rào gió thổi, bao chuyến xuồng ba lá âm thầm vượt qua bom đạn, chở hàng trăm chuyến lương thực, vũ khí, thư từ ra mặt trận. Ông 5 kể lại khi ấy ông mới mười tám tuổi – là một trong những người lái xuồng trẻ nhất của đội giao liên trên sông. Ông nói: “Con sông này không chỉ chở lúa, chở người, mà còn chở cả niềm tin và ý chí của Tiên Thủy chúng ta.”
Ông 5 kể lại: Năm 1968, trăng mờ, nước ròng. Cả đội giao liên gồm năm chiếc xuồng nhỏ rời bến Sóc Sải do ông 5 lái chiếc xuồng, mang theo những thùng đạn và thuốc men cấp cho đơn vị phía bắc sông Hàm Luông. Đến giữa khúc vàm, pháo sáng từ tàu giặc Mỹ bất ngờ bắn loé cả bầu trời. Tiếng đại bác vang rền, nước tung trắng xóa. Khi đó ai nấy đều nấp sau xuồng, tim đập như trống. Nhưng thay vì hoảng loạn, họ nhanh trí tản ra nhiều hướng, một số xuồng đánh lạc hướng địch, số còn lại men theo bờ lạch nhỏ để sang sông an toàn. Đêm ấy, cả đội đều trở về trọn vẹn, còn kẻ thù thì chẳng thu được gì ngoài một vùng khói súng mịt mù.
Giờ đây, đứng bên dòng sông Sóc Sãi năm xưa nay là đoạn sông Hàm Luông qua xã Tiên Thuỷ mới, tôi nghe tiếng sóng vỗ mà tưởng như vẫn đâu đây tiếng mái chèo khua nhịp, tiếng còi báo động vang xa trong đêm. Bến cũ năm xưa đã thành di tích, được người dân giữ gìn như một chứng tích sống động của tinh thần bất khuất. Dòng sông vẫn lững lờ trôi, soi bóng những hàng phượng đỏ rực – như máu, như lửa, như khát vọng hòa bình.
Mỗi mùa hoa đỏ lại về, những thế hệ trẻ chúng tôi lại tìm đến sông Sóc Sãi để thắp nén nhang tưởng nhớ những người đã ngã xuống. Bên bến nước ấy, lớp lớp thanh niên Tiên Thủy hôm nay lắng nghe câu chuyện của cha ông, để hiểu rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương, và rằng mỗi người trẻ cần sống xứng đáng với những gì mà thế hệ trước đã gửi gắm nơi dòng sông lịch sử này.
Sông Sóc Sãi – nhân chứng của một thời hoa lửa – vẫn chảy mãi, mang theo bao ký ức thiêng liêng của quê hương Tiên Thủy anh hùng. Và sắc hoa đỏ mỗi mùa về chính là lời nhắc nhở: “Đừng quên những mùa hoa đã nở trong khói lửa – những mùa hoa của lòng dũng cảm, của niềm tin và khát vọng tự do.”



