Nhân chứng: Ông Nguyễn Văn Rót (Tám Rót) – Cựu chiến binh du kích
Nguyễn Văn Rót – Tám Rót – người cựu du kích xã Long Hậu, huyện Lai Vung.
THỜI HOA LỬA – NHÂN CHỨNG NGUYỄN VĂN RÓT (TÁM RÓT)
Người cựu chiến binh du kích xã Long Hậu
Trong những câu chuyện về chiến tranh, có những nhân chứng không đứng trên bục diễn thuyết, cũng không xuất hiện trong những trang sách lớn.
Họ là những người đã trực tiếp sống qua chiến tranh.
Từng nghe tiếng súng.
Từng chứng kiến đồng đội hy sinh.
Từng đi qua những ngày tháng mà sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau trong gang tấc.
Ông Nguyễn Văn Rót, thường gọi là Tám Rót, cựu chiến binh du kích xã Long Hậu, huyện Lai Vung, là một trong những người đã mang trong mình ký ức của một thời như thế.
Sinh ra và lớn lên trên vùng đất miền Tây Nam Bộ, ông Rót trưởng thành trong những năm chiến tranh còn hiện hữu ở từng làng quê. Những con sông, con rạch, vườn cây và cánh đồng vốn là hình ảnh quen thuộc của cuộc sống bình yên, nhưng cũng trở thành địa bàn mà người dân phải vừa lao động, vừa tìm cách tồn tại giữa chiến tranh.
Đối với người dân miền quê, chiến tranh không chỉ diễn ra ở những chiến trường xa xôi.
Nó có thể xuất hiện ngay sau hàng cây.
Ngoài con rạch.
Trên con đường làng.
Hay trong một đêm tưởng như rất bình yên.
Trong hoàn cảnh ấy, lực lượng du kích địa phương có vai trò đặc biệt quan trọng.
Họ là những người hiểu từng con đường, từng bờ ruộng, từng con rạch của quê hương.
Họ biết nơi nào có thể đi qua.
Nơi nào có thể ẩn náu.
Nơi nào có thể giúp đồng đội tránh khỏi sự truy lùng.
Và quan trọng hơn, họ là những người sống giữa nhân dân.
Nguyễn Văn Rót đã trở thành một người du kích của quê hương Long Hậu trong hoàn cảnh ấy.
Cuộc sống của người du kích không giống cuộc sống của một người lính chiến đấu ở những đơn vị tập trung.
Họ vẫn là những người con của làng quê.
Vẫn có gia đình.
Vẫn có ruộng vườn.
Vẫn phải đối mặt với những công việc thường ngày.
Nhưng khi có nhiệm vụ, họ lập tức lên đường.
Có khi ban ngày vẫn làm ruộng như một người dân bình thường.
Đến đêm lại thực hiện nhiệm vụ.
Có những chuyến đi không thể nói trước với gia đình.
Có những lần rời nhà mà không biết bao giờ mới trở lại.
Và có những người đồng đội ra đi rồi mãi mãi không trở về.
Đối với người du kích, sự nguy hiểm không chỉ nằm ở những trận đánh.
Nó còn nằm trong những khoảnh khắc bất ngờ nhất.
Một tiếng động lạ.
Một cuộc càn quét.
Một lần phải vượt qua địa hình trống trải.
Một nhiệm vụ đưa tin tưởng như đơn giản nhưng có thể trở thành hiểm nguy.
Chính những năm tháng ấy đã tôi luyện nên bản lĩnh của những người du kích miền Nam.
Họ chiến đấu bằng lòng dũng cảm.
Bằng sự am hiểu quê hương.
Bằng sự che chở của nhân dân.
Và bằng niềm tin rằng quê hương rồi sẽ có ngày hòa bình.
Nhưng chiến tranh cũng để lại những ký ức không dễ gì quên.
Đó là những người đồng đội từng cùng nhau chiến đấu.
Những người đã chia nhau từng bữa cơm.
Từng ngụm nước.
Từng phút nghỉ ngơi giữa những ngày gian khổ.
Rồi có người ngã xuống.
Có người mất tích.
Có người trở về mang trên mình thương tích.
Những ký ức ấy theo người cựu chiến binh suốt cả cuộc đời.
Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, ông Nguyễn Văn Rót trở về cuộc sống đời thường.
Không còn tiếng súng.
Không còn những đêm phải cảnh giác.
Không còn những lần đi làm nhiệm vụ trong bóng tối.
Nhưng những năm tháng du kích vẫn ở lại trong ký ức.
Bởi chiến tranh đã trở thành một phần của cuộc đời ông.
Ngày nay, khi nhìn quê hương Long Hậu đổi thay, những con đường mới mở ra, cuộc sống người dân ngày càng khởi sắc, những người từng trải qua chiến tranh càng cảm nhận rõ giá trị của hòa bình.
Một vùng quê bình yên hôm nay từng có những năm tháng đầy biến động.
Những cánh đồng từng chứng kiến bước chân của người dân nay trở thành nơi lao động sản xuất.
Những con đường từng có người đi trong đêm để làm nhiệm vụ nay trở thành đường làng bình dị.
Thời gian đã phủ lên tất cả một màu bình yên.
Nhưng ký ức vẫn cần được lưu giữ.
Bởi nếu không có những nhân chứng như ông Nguyễn Văn Rót kể lại, thế hệ sau sẽ khó hình dung được chiến tranh đã từng gần gũi và khốc liệt đến mức nào.
Một lời kể của người từng sống qua chiến tranh đôi khi có giá trị hơn rất nhiều trang sách.
Bởi đó là ký ức được viết bằng chính cuộc đời.
Ông Tám Rót không chỉ kể về bản thân.
Qua câu chuyện của ông, người nghe có thể hình dung về cả một thế hệ du kích miền Nam – những người con bình dị của làng quê đã đứng lên bảo vệ chính mảnh đất nơi mình sinh ra.
Họ không tìm kiếm vinh quang.
Họ chỉ làm điều mà họ tin là đúng.
Bảo vệ quê hương.
Giữ gìn cơ sở.
Giúp đỡ đồng đội.
Và chiến đấu cho ngày hòa bình.
Hôm nay, khi tuổi đã cao, những người cựu chiến binh như ông Nguyễn Văn Rót chính là những “cuốn sử sống” của quê hương.
Mỗi ký ức họ mang theo là một mảnh ghép của lịch sử.
Mỗi câu chuyện họ kể lại là một cách để thế hệ trẻ hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay không tự nhiên mà có.
Nó được xây dựng từ biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người đi trước.
Nguyễn Văn Rót – Tám Rót – người cựu du kích xã Long Hậu, huyện Lai Vung.
Một người con bình dị của miền Tây.
Một nhân chứng đã đi qua chiến tranh.
Và là người đang góp phần giữ lại ký ức về một thời mà quê hương từng trải qua những năm tháng hoa lửa.
Chiến tranh đã lùi xa.
Nhưng những câu chuyện của người còn nhớ vẫn cần được kể.
Để thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình.
Để thế hệ mai sau không quên những người đã từng đứng lên bảo vệ quê hương.
Và để những ký ức về một thời đã qua không bao giờ bị chìm vào quên lãng.

