NHÂN CHỨNG SỐNG CỦA MỘT THỜI MÁU LỬA
Với những gì đã tận mắt chứng kiến và trải qua, Phùng Ngọc Hùng trở thành nhân chứng sống của một thời kỳ lịch sử đầy máu lửa, nơi số phận cá nhân gắn chặt với vận mệnh dân tộc.
Không phải ai sống qua những năm tháng lịch sử ấy cũng còn đủ ký ức để kể lại. Với Phùng Ngọc Hùng, việc trở thành một nhân chứng sống vừa là may mắn, vừa là trách nhiệm. Ông may mắn vì đã sống sót qua nạn đói, qua chiến tranh; nhưng cũng mang trong mình trách nhiệm phải kể lại sự thật của một thời đầy máu lửa.
Những gì ông chứng kiến không phải là những chiến công hào nhoáng, mà là số phận con người trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất. Là người dân chết đói ven đường. Là những người bị đánh đập chỉ vì tìm kế sinh nhai. Là những gia đình tan tác vì bom đạn. Tất cả tạo nên bức tranh chân thực về cái giá của mất nước.
Sau Cách mạng Tháng Tám, rồi những năm tháng tiếp theo của cuộc kháng chiến, ký ức về thời máu lửa ấy không hề phai nhạt. Ngược lại, nó càng trở nên rõ nét khi ông trực tiếp khoác lên mình màu áo lính, tham gia chiến đấu trên nhiều chiến trường. Mỗi lần đối diện với hiểm nguy, ông lại nhớ về những ngày thơ ấu, để tự nhủ rằng mình không được phép lùi bước.
Ở tuổi xế chiều, khi nhìn lại cuộc đời, Phùng Ngọc Hùng không tự nhận mình là người hùng. Ông chỉ coi mình là một người đã đi qua lịch sử và còn sống để kể lại. Với ông, giá trị lớn nhất của một nhân chứng sống không nằm ở danh hiệu, mà ở khả năng truyền lại ký ức chân thực cho thế hệ sau.
Ông thường nói với con cháu rằng: nếu các cháu không biết quá khứ, các cháu sẽ không hiểu hết giá trị của hiện tại. Những câu chuyện ông kể không nhằm khơi gợi nỗi đau, mà để nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi thơ của biết bao con người.



