Cựu chiến binh

Nhân chứng sống của một thời "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh"

Khi người dân Việt Nam đang được sống trong thời kỳ “Độc lập - Tự do - Hạnh phúc” thì những người chiến sĩ, nay đã trở thành các cựu chiến binh đầy tự hào và các cuộc chiến tranh năm ấy giờ cũng chỉ còn nằm trong ký ức của những người lính. Đặc biệt, giờ đây cũng chính những nhân chứng sống của lịch sử oai hùng, thiêng liêng ấy lại tiếp tục truyền lửa cho thế hệ trẻ về lòng yêu nước qua những câu chuyện chân thật, bình dị về cuộc chiến tranh chống giặc, cứu nước. Dù tuổi đã cao, ông Đoàn Tước

Lạng Sơn31/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở những năm kháng chiến, tuổi mười tám, đôi mươi, cựu chiến binh Đoàn Tước đã khoác ba lô lên đường "xẻ dọc" Trường Sơn, hành quân vào chiến trường cứu nước. Là một chiến sĩ từng tham gia kháng chiến chống Mỹ, ông chính là hiện thân cho một thế hệ chiến sĩ trẻ “vì nước quên thân”, sẵn sàng chiến đấu, hy sinh để bảo vệ nền độc lập, tự do của dân tộc.

Năm 1965, theo tiếng gọi của Đảng và Bác Hồ, ông Đoàn Tước đã xung phong vào miền Nam nhập ngũ, tham gia quá trình huấn luyện nghiêm ngặt, gian khổ, phải đeo gạch đá để cùng đồng đội “xẻ dọc” dãy Trường Sơn vào miền Nam. Ông chia sẻ: “ Khi chuẩn bị đi kháng chiến, chỉ huy có nói rằng: Chúng ta đi đợt này là đợt đầu tiên của bộ đội miền Bắc đi vào Nam chiến đấu”. Trên hành trình “vượt” đường Trường Sơn, bộ đội ta hoàn toàn phải đi đường bộ trong vòng 4 tháng từ Hà Nội và có mặt tại tỉnh Phước Long (nay là tỉnh Bình Phước) vào tháng 8/1965.

Hơn hết, tuổi trẻ của người chiến sĩ Cộng sản ấy gắn liền với khói lửa chiến trường, với năm tháng không ngại hy sinh, gian khổ để góp phần làm nên những chiến công vang dội cho Tổ quốc. Mỗi tấm huân chương trên ngực áo không chỉ là biểu tượng của vinh quang, mà còn là ký ức sống động về một thời tuổi trẻ oanh liệt của người lính Cách mạng trong dòng chảy lịch sử dân tộc.

Cùng với đó, người cựu chiến binh chia sẻ thêm: “Tôi vinh dự được nhận những huy hiệu, huân chương cao quý ấy từ thời tham gia quân giải phóng miền Nam Việt Nam”. Dù cho những món đồ đó đã xuất hiện nhiều vết tích của thời gian nhưng ông vẫn không chọn đi đổi vì đây là niềm tự hào, là kỷ niệm của một thời tuổi trẻ khi những người chiến sĩ và đồng đội cùng xông pha bảo vệ Tổ quốc.

“Những tuổi hai mươi thì làm sao không tiếc/ Nhưng ai cũng tiếc tuổi hai mươi thì còn đâu Tổ quốc?”. Những người chiến sĩ trẻ với biết bao lý tưởng, hoài bão nhưng họ luôn khát khao được tham gia kháng chiến, đóng góp cho đất nước. Bởi lẽ, lý tưởng của họ là độc lập, hoài bão của họ là hòa bình của toàn dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nhân chứng sống của một thời "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh" | Câu chuyện thời hoa lửa