Nhân chứng sống Thành cổ Quảng Trị – Người “gác lại tuổi hai mươi” ở chiến hào: Trần Minh Đức
Ông Trần Minh Đức từng tham gia chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị trong 81 ngày đêm khốc liệt năm 1972. Khi đó, ông còn rất trẻ, mang theo lý tưởng của thế hệ thanh niên thời chiến: sẵn sàng bước vào nơi ác liệt nhất để giữ từng tấc đất.
Ông từng kể rằng, Thành cổ không giống bất kỳ nơi nào ông từng biết. Không có ranh giới rõ ràng giữa tuyến trước và tuyến sau, vì bom đạn có thể rơi xuống bất cứ điểm nào. Mỗi ngày là một cuộc chiến sinh tồn, nơi người lính phải vừa chiến đấu, vừa tìm cách giữ liên lạc và cứu thương đồng đội.
Có những thời điểm, đơn vị của ông gần như không còn đủ điều kiện sinh hoạt tối thiểu. Hầm hào bị phá liên tục, lương thực thiếu thốn, nước uống khan hiếm. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, ông vẫn nhớ rõ tinh thần của đồng đội: không ai rời vị trí khi trận địa còn chưa kết thúc.
Ông đặc biệt nhớ những lần vượt qua Sông Thạch Hãn để chuyển thương binh ra phía sau. Dòng sông khi ấy không chỉ là một chướng ngại tự nhiên, mà là ranh giới sinh tử. Nhiều đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi đó, không kịp sang bờ bên kia.
Sau chiến tranh, ông trở về quê hương, sống một cuộc đời bình dị. Nhưng ký ức về 81 ngày đêm ấy chưa bao giờ phai. Ông thường trở lại Quảng Trị, đứng rất lâu bên Thành cổ, như để nhìn lại nơi tuổi trẻ mình đã từng đi qua trong khói lửa.
Ông tham gia các hoạt động tri ân, thắp hương, thả hoa trên sông Thạch Hãn, và gặp gỡ học sinh để kể lại câu chuyện chiến tranh. Ông không nói nhiều về chiến công, mà luôn nhấn mạnh về sự mất mát và giá trị của hòa bình.
Ông chia sẻ:
“Tuổi hai mươi của chúng tôi ở lại chiến hào, để tuổi hai mươi của các bạn được sống trong hòa bình.”
Câu chuyện của Trần Minh Đức là một phần trong những nhân chứng sống Thành cổ Quảng Trị – nơi ký ức vẫn còn hiện hữu qua những con người trở về, tiếp tục gìn giữ và kể lại lịch sử bằng chính cuộc đời mình.



