Nhân chứng sống Thành cổ Quảng Trị – Người “giữ lại những mảnh ký ức cuối cùng”: Trương Văn Hiền
Ông Trương Văn Hiền từng tham gia chiến đấu trong 81 ngày đêm tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Khi ấy, ông là một người lính trẻ, bước vào chiến trường với tâm thế không có đường lùi, chỉ có nhiệm vụ giữ từng vị trí đã được giao.
Ông từng kể rằng, Thành cổ là nơi mọi khái niệm về thời gian gần như biến mất. Ban ngày là pháo kích, ban đêm là củng cố trận địa, giữa đó là những khoảnh khắc ngắn ngủi để cứu thương, tiếp tế hoặc tìm lại đồng đội trong khói lửa.
Có những ngày, đơn vị của ông gần như không còn đủ điều kiện sinh hoạt cơ bản. Thiếu nước, thiếu lương thực, nhưng điều khiến họ trụ vững chính là sự gắn kết giữa những người lính – chia nhau từng phần nhỏ nhất để cùng tồn tại.
Ông nhớ rõ những lần đưa thương binh vượt qua Sông Thạch Hãn. Dòng sông khi ấy không hiền hòa, mà là một ranh giới đầy hiểm nguy, nơi nhiều đồng đội đã không thể sang được bờ bên kia.
Sau chiến tranh, ông trở về quê hương, sống một cuộc đời bình dị. Nhưng ký ức về Thành cổ luôn hiện hữu trong ông như một phần không thể tách rời. Mỗi năm, ông đều trở lại Quảng Trị, đứng lặng bên di tích, như để đối diện với quá khứ và những người đã mãi mãi ở lại.
Ông tham gia các hoạt động tri ân, thắp hương tại Thành cổ, thả hoa trên sông Thạch Hãn và kể lại câu chuyện chiến tranh cho thế hệ trẻ. Ông luôn nói rằng ký ức không phải để giữ cho riêng mình, mà để truyền lại cho những người chưa từng đi qua chiến tranh.
Ông chia sẻ:
“Ký ức không thể mất đi, vì có những người đã đánh đổi cả cuộc đời để giữ nó.”
Câu chuyện của Trương Văn Hiền tiếp tục là một lát cắt trong dòng nhân chứng sống Thành cổ Quảng Trị – nơi những người lính năm xưa vẫn lặng lẽ gìn giữ ký ức, để lịch sử không bị phủ mờ theo thời gian.



