Nhân chứng sống Thành cổ Quảng Trị – Người lính “đi tìm đồng đội” sau chiến tranh: Nguyễn Hữu Hòa
Ông Nguyễn Hữu Hòa là một trong những cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị trong giai đoạn ác liệt năm 1972. Sau khi chiến tranh kết thúc, ông trở về quê nhà, mang theo trên mình những ký ức không thể nào quên về 81 ngày đêm khói lửa.
Nhưng điều khiến ông gắn bó suốt nhiều năm sau đó không còn là chiến đấu, mà là hành trình “đi tìm lại đồng đội”.
Ông từng nói, sau chiến tranh, điều day dứt nhất không phải là vết thương trên cơ thể, mà là không biết chính xác nơi những người bạn của mình đã nằm lại. Nhiều đồng đội hy sinh ngay trong Thành cổ, hoặc trôi theo dòng Sông Thạch Hãn, không còn dấu tích rõ ràng.
Vì vậy, khi có những đợt quy tập hài cốt liệt sĩ, ông luôn tình nguyện tham gia. Ông cùng các cựu chiến binh khác đi dọc các vùng chiến trường cũ, lần theo từng dấu vết nhỏ, từng mảnh kỷ vật còn sót lại trong lòng đất.
Có những ngày, họ đào bới dưới nắng gắt miền Trung, có khi chỉ tìm thấy một mảnh tăng, một chiếc cúc áo hay một mẩu giấy đã mục nát. Nhưng với ông, mỗi dấu vết ấy đều là một phần ký ức của đồng đội.
Sau nhiều năm, ông đã cùng các đoàn tìm kiếm đưa được nhiều hài cốt liệt sĩ trở về nghĩa trang, giúp những người đã hy sinh có nơi yên nghỉ đàng hoàng.
Mỗi lần đứng trước Thành cổ Quảng Trị, ông thường rất ít nói. Ông chỉ lặng nhìn và khẽ thắp nén hương, như một lời hứa vẫn còn dang dở từ thời chiến tranh.
Ông chia sẻ:
“Chúng tôi còn sống là để đi tìm lại những người đã nằm xuống.”
Câu chuyện của ông Nguyễn Hữu Hòa cho thấy rằng, chiến tranh có thể kết thúc, nhưng hành trình của người lính thì không dừng lại. Trong thời bình, họ vẫn tiếp tục một nhiệm vụ khác – nhiệm vụ của ký ức, của tri ân, và của sự trở về cho những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường xưa.



