Bài viết

Nhân chứng sống Thành cổ Quảng Trị – Người “trở lại chiến trường để trả món nợ ký ức”: Đặng Văn Hòa

Cao Bằng06/07/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Đặng Văn Hòa từng tham gia chiến đấu trong những ngày ác liệt tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Khi ấy, ông là một trong những người lính trẻ được điều động vào khu vực trung tâm, nơi bom đạn dày đặc và tình hình chiến sự thay đổi từng giờ.

Ông từng kể rằng, Thành cổ không chỉ là một chiến trường, mà là nơi con người phải sống trong trạng thái căng thẳng liên tục. Không có ranh giới an toàn, không có thời gian nghỉ ngơi thực sự. Mỗi khoảnh khắc đều có thể là một tình huống sinh tử.

Trong 81 ngày đêm, đơn vị của ông nhiều lần bị chia cắt, mất liên lạc, phải tự tổ chức giữ trận địa trong điều kiện thiếu thốn. Có những lúc họ phải chia nhau từng phần lương khô, từng ngụm nước ít ỏi, nhưng không ai rời bỏ vị trí khi nhiệm vụ chưa kết thúc.

Ông nhớ rõ những lần đưa thương binh rút lui qua Sông Thạch Hãn. Dòng sông khi ấy là ranh giới sinh tử, nơi nhiều đồng đội đã không thể sang được bờ bên kia. Những ký ức đó theo ông suốt cuộc đời, không bao giờ phai nhạt.

Sau chiến tranh, ông trở về quê nhà và sống một cuộc đời bình dị. Nhưng ông luôn nói rằng, mình chưa bao giờ thực sự rời khỏi Thành cổ. Mỗi năm, ông đều trở lại Quảng Trị, đứng lặng rất lâu bên những bức tường cũ, như để gặp lại chính mình của tuổi hai mươi.

Ông tham gia nhiều hoạt động tri ân, cùng đồng đội thắp hương, thả hoa xuống sông, và kể lại ký ức cho thế hệ trẻ. Ông luôn nhấn mạnh rằng chiến tranh không chỉ là chiến công, mà còn là mất mát không thể đong đếm.

Ông chia sẻ:

“Chúng tôi trở về không phải để quên đi, mà để nhắc lại.”

Câu chuyện của Đặng Văn Hòa là một lát cắt trong dòng ký ức còn sống của Thành cổ Quảng Trị – nơi những người lính năm xưa vẫn tiếp tục trở lại chiến trường cũ, như một cách trả món nợ với đồng đội và với lịch sử.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn