Bài viết

Nhân chứng sống Thành cổ Quảng Trị – Người trở lại “tọa độ lửa” để viết tiếp ký ức: Đào Duy Tùng

Cao Bằng06/07/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Đào Duy Tùng từng tham gia chiến đấu trong những ngày ác liệt tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Khi đó, ông còn rất trẻ, mang trong mình tinh thần của một người lính bước vào trận địa với niềm tin duy nhất: giữ vững từng tấc đất.

Ông từng kể rằng, Thành cổ lúc ấy không còn là một công trình lịch sử, mà là một chiến trường bị bao phủ bởi bom đạn. Mỗi ngày trôi qua đều là những cuộc chiến giành giật từng vị trí nhỏ, nơi mà ranh giới giữa sống và chết chỉ cách nhau trong tích tắc.

Có những thời điểm, đơn vị của ông phải chiến đấu trong điều kiện gần như bị cô lập. Không đủ nước uống, không đủ lương thực, nhưng họ vẫn bám trụ vì hiểu rằng phía sau mình là cả một hướng chiến lược quan trọng.

Điều ông nhớ nhất là những lần đưa thương binh vượt qua Sông Thạch Hãn. Dòng sông khi ấy không hiền hòa, mà là một ranh giới đầy hiểm nguy. Nhiều đồng đội đã không thể sang được bờ bên kia.

Sau chiến tranh, ông trở về quê nhà, sống một cuộc đời giản dị. Nhưng ký ức về Thành cổ chưa bao giờ rời khỏi ông. Ông thường xuyên quay lại Quảng Trị, đứng rất lâu bên những bức tường đổ nát, như đang tìm lại hình bóng đồng đội năm xưa.

Ông tham gia các hoạt động tri ân, gặp gỡ học sinh, sinh viên để kể lại câu chuyện chiến tranh. Ông không nói nhiều về bản thân, mà luôn nhắc đến đồng đội – những người đã nằm lại nơi chiến trường.

Ông chia sẻ:

“Chúng tôi trở về không phải để quên đi, mà để nhớ thay cho những người không thể trở về.”

Câu chuyện của Đào Duy Tùng là một trong những lát cắt của ký ức còn sống tại Thành cổ Quảng Trị – nơi những con người đã đi qua chiến tranh vẫn tiếp tục mang theo trách nhiệm của ký ức, để quá khứ không bị lãng quên và để hòa bình hôm nay được hiểu bằng sự hy sinh của cả một thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn