Bài viết

Nhân chứng sống Thành cổ Quảng Trị – Người trở về từ “vùng đất không tên”: Lê Văn Lộc

Cao Bằng06/07/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Lê Văn Lộc từng là chiến sĩ tham gia chiến đấu trong những ngày ác liệt tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Với ông, ký ức về 81 ngày đêm không phải là một câu chuyện trọn vẹn, mà là những mảnh ký ức rời rạc – tiếng pháo, tiếng gọi nhau giữa khói lửa, và những lần mất đồng đội ngay trong gang tấc.

Ông từng kể rằng, khi bước vào Thành cổ, mọi thứ đều đã bị chiến tranh làm biến dạng. Không còn ranh giới rõ ràng giữa đường đi, hầm hào hay công sự. Mỗi vị trí đều có thể trở thành mục tiêu, và mỗi người lính đều phải học cách sống cùng sự nguy hiểm từng giờ.

Có những ngày, đơn vị của ông gần như không nhận được tiếp tế. Họ phải chia nhau từng phần lương khô nhỏ, từng ngụm nước ít ỏi. Nhưng điều khiến ông nhớ nhất không phải sự thiếu thốn, mà là tinh thần không ai bỏ vị trí, không ai rời đồng đội khi trận địa còn đang giữ.

Sau chiến tranh, ông trở về quê nhà trong im lặng. Nhưng càng về sau, ông càng tham gia nhiều hoạt động tri ân. Ông trở lại Sông Thạch Hãn nhiều lần, đứng rất lâu bên bờ sông, nơi ông tin rằng vẫn còn những đồng đội đang nằm lại dưới dòng nước.

Ông không nói nhiều về chiến công. Khi được hỏi, ông chỉ nói:

“Chúng tôi không có nhiều lựa chọn. Chỉ có một lựa chọn là đứng lại.”

Ông cùng các cựu chiến binh khác tham gia những chuyến đi về lại chiến trường xưa, đối chiếu ký ức, xác minh lại các vị trí chiến đấu, và hỗ trợ công tác tìm kiếm hài cốt liệt sĩ. Với ông, đó là cách tiếp tục sống cùng đồng đội – theo một cách khác của thời bình.

Câu chuyện của Lê Văn Lộc là một lát cắt trong dòng ký ức còn sống của Thành cổ Quảng Trị – nơi mà những con người trở về không chỉ để sống tiếp cuộc đời mình, mà còn để giữ lại những ký ức không thể gọi tên, để lịch sử không bị lãng quên theo thời gian.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn