Người có công giúp đỡ cách mạng

NHÂN CHỨNG: TRẦN THỊ NƯƠNG (1942 – THÁI NGUYÊN )

NHÂN CHỨNG: TRẦN THỊ NƯƠNG (1942 – THÁI NGUYÊN )

Hưng Yên22/01/202612E (Đoàn Trường THPT Khoái Châu CS2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chị giao liên trên tuyến đường gùi bí mật

Bà Trần Thị Nương năm nay đã ngoài 80 tuổi, sống trong căn nhà nhỏ ở Định Hóa, Thái Nguyên. Dáng người bà nhỏ thó, đôi bàn tay đầy những vết chai sần dù tuổi đã cao. Bà sinh năm 1942, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, nhưng chính trong bối cảnh ấy, bà đã trở thành một phần của lực lượng giao liên dũng cảm, góp phần quan trọng vào cuộc kháng chiến.

Bà Nương kể rằng mình tham gia giao liên từ năm mới 19 tuổi. Công việc của bà là gùi lương thực, tài liệu mật, thuốc men… băng rừng vượt suối để chuyển cho lực lượng kháng chiến đang hoạt động ở vùng căn cứ Việt Bắc. “Ngày ấy nguy hiểm lắm cháu ạ,” bà bắt đầu câu chuyện. “Chỉ cần sơ sẩy là có thể rơi vào tay địch, hoặc bị bom, bị phục kích. Nhưng ai cũng quyết tâm, vì biết rằng nếu mình bỏ cuộc thì bộ đội ngoài mặt trận sẽ thiếu thốn.”

Tuyến đường mà bà thường đi qua là những con dốc dựng đứng, có đoạn chỉ vừa đủ một bàn chân đặt lên. Mùa mưa thì trơn trượt, mùa đông lạnh đến tê tái. Có lần bà cùng ba chị em giao liên khác đang băng qua khe suối thì máy bay địch trinh sát trên đầu. Tất cả vội lẩn vào bụi rậm, nín thở đến mức tim đập như muốn vỡ tung. “Lúc ấy, tôi chỉ nghĩ: nếu mình chết, ai sẽ mang thuốc đến cho thương binh?” bà kể và nở nụ cười hiền.

Những buổi đêm hành quân là kỷ niệm sâu đậm nhất trong lòng bà. Ánh trăng mờ rọi qua tán cây, gùi nặng hơn 30kg đè lên vai khiến đôi chân như muốn gãy. Nhưng mỗi khi nghe tiếng bộ đội gọi nhỏ: “Các chị giao liên đến rồi!”, bà lại thấy mọi mệt nhọc tan biến. “Nhiều cậu thương binh nằm đó, chỉ chờ thuốc kháng sinh hay vài mảnh băng gạc. Nhìn họ mỉm cười cảm ơn, tôi thấy mình được tiếp thêm sức mạnh.”

Trong số những tháng ngày ấy, bà nhớ nhất là lần cứu một thương binh tên Dũng. Anh bị thương nặng ở chân, cần đưa ra căn cứ gấp. Bà và hai đồng đội đã đổi nhau cáng anh suốt đêm giữa rừng trong tiếng súng địch. Có lúc chân bà run lên, tưởng như không thể bước nổi, nhưng anh Dũng nắm tay bà, nói: “Chị cố thêm chút nữa, tôi vẫn muốn sống.” Những lời ấy như một động lực để bà bước tiếp. Cuối cùng, họ đưa được anh đến trạm quân y. Vài năm sau chiến tranh, anh Dũng chủ động tìm về thăm bà, mang theo một con gà và bó hoa rừng. Đến giờ, mỗi khi nhắc lại, bà vẫn cười: “Sống được đã là hạnh phúc.”

Giờ đây, bà Nương sống bình yên bên con cháu, nhưng với bà, những năm tháng làm giao liên là quãng thời gian đáng nhớ nhất cuộc đời. Bà nói chậm rãi: “Tôi không có công lao lớn gì, chỉ góp một phần nhỏ bé. Nhưng tôi tự hào vì mình đã sống như thế, sống cho Tổ quốc.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn