Nhân chứng trở lại nơi xưa
nhân chứng trở lại nơi xưa
Tôi là Lê Văn Hải, từng lái xe vận tải qua Ngã ba Đồng Lộc thời chiến và may mắn sống sót trở về. Năm ấy, mỗi chuyến xe qua đây đều như bước vào cửa tử. Bom nổ ngày đêm, đường bị cày nát liên tục, nhưng đoàn xe vẫn phải đi vì miền Nam đang chờ hàng chi viện. Tôi nhớ rõ những cô thanh niên xung phong luôn xuất hiện sau mỗi trận bom. Các cô chạy ra lấp đường, cắm tiêu, soi đèn hướng dẫn xe qua. Có lần xe tôi suýt lao xuống hố bom, chính một cô gái đã hét lớn để tôi kịp đánh lái. Nhiều năm sau chiến tranh, tôi trở lại Đồng Lộc. Đứng trước tượng đài và hàng thông xanh, tôi khó tin nơi này từng là tọa độ lửa khốc liệt. Tôi thắp hương cho mười cô gái và những người đã nằm lại nơi đây. Trong làn khói mỏng, tôi như thấy lại bóng dáng những cô gái trẻ đang cười và gọi xe đi tiếp. Nếu không có họ, có lẽ tôi đã không còn sống để trở về. Tôi luôn biết ơn Đồng Lộc và những con người bất tử của mảnh đất ấy.



