Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử Nấm mồ không bia tạc dưới lớp lá rừng và nỗi đau giấu kín phía sau "Bài ca không quên"
Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử Nấm mồ không bia tạc dưới lớp lá rừng và nỗi đau giấu kín phía sau "Bài ca không quên"
Nghệ thuật sinh ra từ chiến tranh thường phải trả giá bằng máu. Nhưng đôi khi, cái giá ấy không nằm ở sinh mệnh của người nghệ sĩ, mà tàn nhẫn thay, nó đánh đổi bằng chính núm ruột, bằng giọt máu thiêng liêng nhất mà họ tạo ra. Đối với hàng triệu người Việt Nam, "Bài ca không quên" là một khúc tráng ca kinh điển về tình đồng đội. Nhưng đối với cha đẻ của nó – nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn – đó là một bản sinh trắc học về nỗi đau làm cha, một vết thương không bao giờ đóng vảy.
Nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn sinh năm 1942. Vào những năm tháng thanh xuân đẹp nhất, ông cùng vợ từ giã cuộc sống thị thành, khoác ba lô vào cứ R (chiến khu Tây Ninh) để tham gia kháng chiến. Ở cái nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ mỏng như một bức màn sương, tình yêu của họ đã đơm hoa kết trái. Một bé gái bé bỏng ra đời giữa rừng sâu, mang theo ngập tràn niềm hy vọng về một ngày mai hòa bình.
Nhưng chiến trường vốn dĩ không có chỗ cho những mầm non. Năm 1964, địch mở những đợt càn quét điên cuồng, dội bom B-52 cày xới nát từng khoảnh rừng miền Đông Nam Bộ. Đơn vị phải liên tục di chuyển, cắt rừng, lội suối để luồn lách qua các vòng vây. Giữa hoàn cảnh đói khát, thiếu thốn từng viên thuốc sốt rét, từng giọt sữa, đứa con gái nhỏ mới 6 tháng tuổi của ông đã kiệt sức.
Trong một đêm rừng tăm tối, khi tiếng pháo sáng của địch còn xé rách bầu trời, sinh linh bé bỏng ấy đã trút hơi thở cuối cùng trên tay mẹ. Nỗi đau mất con là tận cùng của bi kịch, nhưng sự tàn khốc của chiến tranh còn ép người ta phải nuốt tiếng khóc ngược vào trong. Vì địch đang càn quét ngay sát bên ngoài, không ai được phép phát ra âm thanh. Người cha trẻ Phạm Minh Tuấn đã phải cắn nát môi, gạt nước mắt, dùng một mảnh nilon dù bọc thi thể đứa con gái lại. Ông tự tay đào một hố đất nông, vùi con xuống dưới lớp lá rừng mục nát. Không có một nấm mồ đàng hoàng, không một tấm bia tạc tên, bởi bất kỳ dấu vết nào cũng có thể đổi lấy sinh mạng của cả đơn vị.
Ông để con lại giữa đại ngàn, khoác ba lô tiếp tục hành quân, mang theo một khoảng trống vĩnh viễn không thể lấp đầy trong lồng ngực.
Gần 20 năm sau, đất nước thống nhất. Năm 1981, khi được đạo diễn Nguyễn Ngọc Hiến đặt hàng viết một ca khúc cho bộ phim "Bài ca không quên", tất cả những ký ức rỏ máu năm xưa bất ngờ bục vỡ. Nhạc sĩ Phạm Minh Tuấn đã viết ca khúc ấy trong sự giằng xé tột độ. Khi những giai điệu "Có một bài ca không bao giờ quên... là lời mẹ ru con đêm đêm" cất lên, người ta cứ ngỡ đó là hình ảnh người mẹ vỗ về con trong hòa bình. Nhưng ít ai thấu hiểu, đó chính là ký ức theo ông suốt nửa đời người về người vợ năm xưa ôm đứa con cạn dần hơi thở giữa rừng lạnh.
Bài hát ra đời và lập tức trở thành một hiện tượng, một "quốc ca của ký ức" lay động hàng triệu trái tim. Vinh quang tìm đến người nhạc sĩ, nhưng ở một góc khuất sâu thẳm, ông vẫn là một người cha ôm nỗi day dứt mỏi mòn. Cho đến tận bây giờ, hài cốt của đứa bé 6 tháng tuổi ấy vẫn nằm lại đâu đó giữa những cánh rừng miền Đông, vĩnh viễn không thể tìm thấy để đưa về.
Câu chuyện phía sau "Bài ca không quên" nhắc nhở chúng ta một sự thật nhói lòng: Âm nhạc có thể bay lên bầu trời tự do, nhưng những người làm nên nền tự do ấy đã phải chôn vùi một phần máu thịt của mình dưới lòng đất tối. Đằng sau những bản hùng ca mà chúng ta đang hát, là những nấm mồ không tên, không tuổi và những giọt nước mắt không bao giờ khô của một thế hệ đã hy sinh tất cả.



