Bài viết

Nhân chứng về cuộc chiến tranh biên giới

Phú Thọ26/11/2025Quách Văn Thành (Chi đoàn Vố Dấp)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ôi tên là H., cựu chiến sĩ thuộc đơn vị phòng ngự biên giới phía Bắc. Dù chiến tranh đã lùi xa hơn bốn mươi năm, nhưng với chúng tôi – những người đã sống, chiến đấu và mất mát trong những ngày tháng ấy – ký ức chưa bao giờ mờ phai.

Tôi còn nhớ như in buổi sáng mùa xuân năm 1979. Sương vẫn còn phủ trắng các ngọn núi, gà chưa kịp gáy thì tiếng pháo từ bên kia biên giới đã ầm ầm trút sang. Mặt đất rung lên, bụi đá cuộn thành từng lớp. Người dân trong bản hoảng hốt chạy về phía sau, còn chúng tôi – những người lính – vội triển khai đội hình giữ tuyến.

Đơn vị tôi đóng ở một thung lũng nhỏ, nơi có con suối trong veo chảy quanh những ruộng ngô. Chỉ một đêm trước, mọi thứ còn bình yên. Bọn trẻ trong bản còn chơi ném còn ngoài sân. Vậy mà chỉ sau vài giờ, tất cả đã trở thành bãi hoang, nhà cửa bị đốt, mái ngói rơi vỡ, khói đen cuộn lên trời.

Chúng tôi chiến đấu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Đạn pháo rơi xuống sát vị trí, những hầm trú ẩn tạm bợ trở thành nơi duy nhất để bám trụ. Tôi thấy đồng đội mình, những chàng trai mới mười tám đôi mươi, người ngã xuống, người bị thương nhưng vẫn cắn răng băng bó cho nhau rồi tiếp tục chiến đấu.

Trong một trận giữ chốt bên sườn đồi, tôi cùng anh Trọng – đồng đội thân nhất – kề vai suốt nhiều giờ liền. Đạn bắn sạt qua mái tóc, đất đá bay mù mịt. Đến lúc yên tiếng súng, tôi phát hiện anh Trọng đã nằm yên bên cạnh, đôi mắt vẫn mở nhìn về hướng bản làng. Chỉ vài giờ trước, anh còn khoe với tôi bức thư gia đình gửi lên. Tôi khụy xuống, không khóc được, chỉ cảm thấy trong ngực mình có gì đó vỡ ra.

Cuộc chiến ấy khốc liệt, ngắn ngủi nhưng để lại vô số đau thương cho cả vùng biên giới. Người dân phải rời quê, nhiều gia đình ly tán, và nhiều người lính như chúng tôi đã mang theo những ký ức không thể nào quên suốt đời còn lại.

Hòa bình lập lại, chúng tôi trở về quê hương với những vết thương cả trong lẫn ngoài. Mỗi lần lên lại vùng biên giới, nhìn thấy những bản làng đã hồi sinh, tiếng trẻ con ríu rít trở lại, tôi cảm thấy lòng mình nhẹ hẳn. Những người đã ngã xuống chắc cũng muốn nhìn thấy cảnh này.

Tôi kể lại câu chuyện không phải để khơi lại hận thù, mà để nhắc rằng: Hòa bình là điều quý giá nhất. Nó phải được gìn giữ bằng sự hiểu biết, tôn trọng và tình thương giữa con người với nhau. Và những người đã ngã xuống, những người đã sống sót, đều chỉ mong rằng những thế hệ sau sẽ không bao giờ phải trải qua chiến tranh thêm một lần nào nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nhân chứng về cuộc chiến tranh biên giới | Câu chuyện thời hoa lửa