Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Nhân chứng vụ không tặc năm 1979

Sau lần bị không tặc ấy, tôi vẫn tiếp tục gắn bó với những chuyến bay. Nhưng mỗi lần có khách bất ngờ đứng dậy là tôi giật bắn mình, lập tức vào trạng thái đề phòng”, bà Huỳnh Thu Cúc (hiện trú ở Đà Nẵng) chia sẻ.

Lai Châu27/02/2026NGUỒN BÁO TIỀN PHONG3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà Cúc nhớ như in trưa ngày 28/6/1978, khoảng 11g30 chuyến bay DC4-501 khởi hành từ Đà Nẵng vào Buôn Ma Thuột. Tổ bay gồm có cơ chính, cơ phụ, hai cơ giới, một dẫn đường, một cảnh vệ và hai chiêu đãi viên. Máy bay vừa bay được ít phút, bà đang chuẩn bị đồ ăn uống phục vụ khách thì nghe tấm màn kéo xoẹt ra, một người đàn ông cầm dao xông vào. “Lúc đó tôi nghĩ ngay: không tặc rồi! Trong một khoảnh khắc rất nhanh, tôi lách ra phía ngoài, còn cô Thanh (chiêu đãi viên) bị kẹt lại. Nhưng bên ngoài, cảnh vệ đã bị khống chế, phía sau còn mấy tên không tặc nữa. Chúng hỏi tôi đi đâu, tôi nói có gì các anh cũng để tôi dặn khách ngồi yên đã, họ loạn lên là cả máy bay nguy hiểm. Chúng bảo không cần nói gì cả rồi lôi tôi vô ngồi gần chỗ với anh cảnh vệ”, bà kể.

Play00:41MutePlay

Mục đích của nhóm không tặc là muốn bà lên gõ cửa buồng lái để mở cửa, như vậy chúng mới có thể xông vào bên trong cướp máy bay. Tuy nhiên, mọi thành viên phi hành đoàn đã được huấn luyện trong bất cứ tình huống nào cũng phải bảo vệ buồng lái tuyệt đối. “Nó lôi tôi ra khỏi ghế, kề dao vào cổ, gí quả lựu đạn vào sát mặt uy hiếp, buộc tôi lên gõ cửa buồng lái. Anh cảnh vệ thấy vậy nhào lên đánh. Tên không tặc xoay dao lại đâm anh ấy khiến anh gục tại chỗ. Tôi bị hất ngã xuống, tôi cố tình không ngồi dậy nữa để câu giờ. Một tên khác kêu phải lôi tôi lên mở đường. Thế là nó lôi, nhưng lối đi trên máy bay chật chội, cứ mắc bên này cấn bên kia. Tôi cứ để nó lôi, càng lâu càng tốt, câu giờ cho tổ lái xử lý. Lúc đó có một giọng nói vang lên mà sau này tôi mới biết đó là tên chủ mưu: nó ngất rồi, mất thời gian thế, còn một đứa nữa kìa! Thế là nó thả tôi xuống, nhào lên cô Thanh. Nhưng Thanh chạy xuống dưới để tránh xa buồng lái. Nó bắn vào chân cô ấy mấy phát. Vậy là cả 3 người dưới này đã bị chúng khống chế”, bà Cúc nhớ lại.

Theo bà, máy bay ngày xưa là máy bay buồng hở, từ buồng lái có thể nghe những tiếng động lớn, nhìn được bên ngoài nên tổ bay đã nắm tình hình và chuyển hướng bay về Đà Nẵng. Bọn cướp không ép được những người bên ngoài lên mở cửa nên đã ra sức phá cửa buồng lái rồi dùng súng bắn. Cuộc đọ súng trong và ngoài buồng lái khiến cả tổ lái trúng đạn, trừ cơ trưởng. Nhóm không tặc cũng có tên bị thương. Một lúc sau, thấy máy bay thả càng, biết thất bại nên chúng kêu “không mở buồng lái thì tất cả cùng chết!” rồi điên cuồng bắn ra cánh máy bay, cầm lựu đạn ném thẳng về phía buồng lái. Quả lựu đạn dội ngược lại, nổ tung khiến một tên chết tại chỗ. Bụng máy bay thủng một lỗ to nhìn thấu bên dưới. Hành khách lúc này kêu gào hoảng loạn vì nghĩ máy bay thế nào cũng nổ. “Tôi nghe máy bay rùng rùng, chuông báo cháy inh ỏi, nghĩ trong tích tắc nữa là chết thôi. Tôi nằm tại chỗ và chờ giây phút cuối cùng. Sau lưng tôi bị găm mấy chục mảnh đạn, cận kề cái chết, chẳng còn cảm giác đau hay sợ hãi nữa rồi. Vậy mà máy bay không rơi cũng không nổ. Lúc này có hai tên lấy rìu phá bung cửa lớn máy bay để nhảy xuống sông Cẩm Lệ, nhưng rớt trên cầu Cẩm Lệ chết. Một tên khác cũng cố gắng nhảy trước khi máy bay vào đường băng để thoát thân rồi cũng chết vì tốc độ máy bay quá lớn”, giọng người cựu chiêu đãi viên run run.

Ba tháng sau, vụ cướp máy bay được đưa ra xét xử, tên chủ mưu bị tuyên án tử hình, vợ lĩnh 14 năm tù. Có một điều trùng hợp là đúng hôm ấy, người yêu bà - phi công Phạm Đức Nam - là chồng bà bây giờ có mặt trên chính chiếc máy bay DC4-501 vừa sửa xong để chở lúa sang Lào cứu trợ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn