Nhận được tin báo, tổ công an phường lập tức có mặt. Trong số đó có Trung úy Minh – một chiến sĩ còn rất trẻ nhưng đã nhiều năm gắn bó với nghề
Nhận được tin báo, tổ công an phường lập tức có mặt. Trong số đó có Trung úy Minh – một chiến sĩ còn rất trẻ nhưng đã nhiều năm gắn bó với nghề
Khói cay xộc vào mắt, hơi nóng bỏng rát da thịt. Lần theo tiếng ho yếu ớt, anh tìm thấy cụ bà đang ngất lịm trong góc nhà. Bế cụ trên vai, anh cố gắng tìm lối ra giữa màn khói dày đặc. Chỉ khi cả hai được đưa ra ngoài an toàn, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau vụ việc, Trung úy Minh chỉ cười hiền:
“Đó là trách nhiệm của chúng tôi. Còn người dân bình an là chúng tôi vui rồi.”Mỗi ngày hành quân, ba lô nặng trĩu đạn dược, gạo muối; nhưng thứ quý hơn cả lại là bi-đông nước nhỏ bé bên hông. Có hôm, mỗi người chỉ được vài ngụm chia đều, phải uống dè sẻn từng giọt. Khát cháy cổ, môi nứt nẻ, lưỡi dính chặt vào vòm miệng, nhưng vẫn phải cắn răng tiến bước. Nước hiếm đến mức thấy vũng bùn đọng dưới hố bom cũng phải lọc qua khăn, đun sôi rồi mới dám dùng. Vị bùn ngai ngái vẫn còn in mãi trong ký ức.
Đêm xuống, gió nóng thổi qua rừng, muỗi vắt bủa vây. Người lính nằm võng, nghe tiếng côn trùng rả rích, thèm một cơn mưa như thèm hơi thở. Có lần, trời bất chợt đổ mưa rào. Cả đơn vị ùa ra, giơ mũ sắt, nilon hứng nước, quên cả ướt áo. Những giọt mưa mát lạnh khi ấy quý như vàng.



