NHÂN VẬT LỊCH SỬ: ANH HÙNG LÊ MÃ LƯƠNG
Lê Mã Lương sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, có bố là liệt sĩ đã anh dũng hy sinh anh dũng trong Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử. Thừa hưởng dòng máu yêu nước nồng nàn của cha
I. THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: Lê Mã Lương.
Năm sinh: 1950 (Đồng chí hiện còn sống).
Năm hy sinh: Ghi chú: Đồng chí hiện còn sống, là nhân chứng lịch sử sống động.
Quê quán: Xã Trung Thành, huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa.
II. CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ
LÝ TƯỞNG SỐNG ĐẸP NHẤT TRÊN TRẬN TUYẾN ĐÁNH GIẶC
Lê Mã Lương sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, có bố là liệt sĩ đã anh dũng hy sinh anh dũng trong Chiến dịch Điện Biên Phủ lịch sử. Thừa hưởng dòng máu yêu nước nồng nàn của cha, ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường phổ thông, cậu học sinh Lê Mã Lương đã luôn nuôi dưỡng hoài bão lớn được cầm súng ra trận bảo vệ Tổ quốc. Năm 1967, khi vừa tròn 17 tuổi, anh đã dũng cảm viết đơn tình nguyện nhập ngũ, từ chối thẳng giấy báo vào giảng đường Đại học Tổng hợp Hà Nội danh giá và cả suất học bổng đi du học nước ngoài đầy hứa hẹn.
Lên đường vào Nam chiến đấu giữa lúc chiến tranh chống Mỹ cứu nước đang ở giai đoạn khốc liệt nhất, Lê Mã Lương được phân về bộ đội chủ lực thuộc Mặt trận Đường 9 Khe Sanh. Tại đây, trong trận chiến đầu đời đầy ác liệt năm 18 tuổi, anh bị thương rất nặng: một mảnh lựu đạn ghim sâu làm hỏng hoàn toàn một con mắt bên phải và cơ thể bê bết thương tích. Được đưa về điều trị tại Quân y viện 108, anh vinh dự được gặp Chủ tịch Hồ Chí Minh vào tháng 7 năm 1968, được Bác ân cần động viên, thăm hỏi và khuyên anh ở lại hậu phương học tập.
Tuy nhiên, với ý chí sắt đá, lòng căm thù giặc bùng cháy và khát vọng được cống hiến trọn vẹn sức trẻ cho tiền tuyến, Lê Mã Lương đã viết đơn thiết tha xin được tái ngũ trở lại chiến trường chiến đấu. Đề nghị được chấp thuận, từ năm 1969 đến năm 1974, người thương binh hỏng một mắt ấy đã dũng cảm tham gia 14 trận đánh lớn khốc liệt tại các mặt trận ác liệt nhất như Đường 9 Nam Lào, Lao Bảo, Cửa Việt, Quảng Trị, Đà Nẵng...
Trong chiến đấu, anh luôn dũng cảm đi đầu, mưu trí chỉ huy tiểu đội vượt qua mưa bom bão đạn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Cá nhân anh đã cùng đồng đội tiêu diệt 53 binh sĩ địch, dũng cảm bắn cháy 1 xe tăng bọc thép và bắn hạ máy bay trực thăng UH-1A của đối phương. Với những chiến công oanh liệt phi thường ấy, ngày 20 tháng 9 năm 1971, đồng chí Lê Mã Lương vinh dự được Đảng và Nhà nước trao tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới 21 tuổi đời và 3 tuổi quân.
Cũng trong thời điểm oanh liệt ấy, khi được phóng viên hỏi về động lực nào giúp một người thương binh hỏng một mắt vẫn kiên cường bám trụ chiến đấu dũng cảm như vậy, anh đã phát biểu câu nói bất hủ truyền cảm hứng mạnh mẽ đi vào lịch sử: 'Cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù!'. Câu nói ấy ngay lập tức trở thành tuyên ngôn sống rực lửa, kim chỉ nam hành động thôi thúc hàng triệu thanh niên Việt Nam xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước.
Sau ngày đất nước thống nhất giải phóng năm 1975, anh tiếp tục tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam và biên giới phía Bắc năm 1979. Trở về thời bình, ông nỗ lực học tập lấy bằng Tiến sĩ Sử học tại Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội - ước mơ năm xưa bị bỏ dở, giữ chức vụ Giám đốc Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam và vinh dự được phong hàm Thiếu tướng Quân đội nhân dân Việt Nam năm 2007.
Cảm nhận sâu sắc: Câu nói bất hủ của Anh hùng Lê Mã Lương đã thắp sáng lý tưởng sống cao đẹp, khát vọng cống hiến tuổi xuân rực lửa cho Tổ quốc của cả một thế hệ vàng thời chống Mỹ cứu nước. Tôi vô cùng kính phục ý chí thép và lòng quả cảm vô song của anh: một người thương binh dũng cảm hỏng một mắt vẫn từ bỏ hậu phương an lành để xung phong ra trận tuyến đầu chiến đấu ác liệt. Đó là biểu tượng tuyệt đẹp của lòng tự tôn dân tộc, sẵn sàng đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên hết thảy lợi ích cá nhân.
Ý nghĩa giáo dục và liên hệ thực tế: Tại Trường Tiểu học Ngô Quyền, câu chuyện về người anh hùng thời bình - Thiếu tướng Lê Mã Lương là bài học giáo dục học sinh về lòng hiếu học, ý chí vượt khó và hoài bão vươn lên hoàn thiện bản thân. Chúng tôi dạy các em hiểu rằng 'trận tuyến' của tuổi trẻ hôm nay không còn là súng đạn khói lửa, mà chính là giảng đường, lớp học, phòng thí nghiệm, công sở. Noi gương anh, học sinh trường chúng tôi tích cực nỗ lực học tập tốt, rèn luyện chăm chỉ, có ý chí vượt qua mọi khó khăn để chinh phục đỉnh cao tri thức, sẵn sàng chuẩn bị hành trang cống hiến sức trẻ xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.



