NHÂN VẬT LỊCH SỬ ĐỊA PHƯƠNG – THOẠI NGỌC HẦU
NHÂN VẬT LỊCH SỬ ĐỊA PHƯƠNG –
THOẠI NGỌC HẦU
Thoại Ngọc Hầu, tên thật là Nguyễn Văn Thoại, sinh năm 1761 tại Quảng Nam. Từ nhỏ, ông đã theo gia đình vào Nam sinh sống và sau này trở thành một vị tướng tài giỏi dưới triều vua Gia Long. Cả cuộc đời ông gắn liền với công cuộc mở mang bờ cõi và phát triển vùng đất phương Nam, đặc biệt là khu vực An Giang – Kiên Giang ngày nay
Với lòng trung nghĩa và tài năng, ông được vua giao trọng trách trấn giữ vùng biên giới Tây Nam – nơi khi đó còn hoang vu, đầy khó khăn và hiểm trở. Thoại Ngọc Hầu không chỉ là một võ tướng kiên cường mà còn là một nhà khai phá, nhà tổ chức và nhà quản lý tài ba. Dưới sự chỉ huy của ông, kênh Thoại Hà được đào năm 1818, nối liền sông Đông Xuyên (Long Xuyên) với Rạch Giá, tạo điều kiện cho giao thông và thương mại phát triển. Không lâu sau, ông tiếp tục chỉ đạo công trình kênh Vĩnh Tế – một công trình vĩ đại dài hơn 90 km, nối Châu Đốc với Hà Tiên, giúp ổn định vùng biên giới và mở rộng đất canh tác cho người dân.
Không chỉ có công trong việc đào kênh, ông còn chú trọng khai hoang lập ấp, đưa dân đến sinh sống, xây dựng chợ búa, đắp đường, lập làng, giúp đời sống nhân dân ổn định. Nhờ những đóng góp to lớn đó, vùng đất An Giang từ chỗ hoang sơ đã trở nên trù phú, đông đúc và yên bình. Người dân luôn biết ơn và tôn kính ông, xem ông là bậc khai quốc công thần của vùng đất nà
Khi qua đời vào năm 1829, Thoại Ngọc Hầu được an táng tại Núi Sam, Châu Đốc (An Giang). Ngôi mộ và đền thờ của ông - gọi là Sơn Lăng Thoại Ngọc Hầu - đến nay vẫn được người dân hương khói, tưởng niệm hằng năm vào ngày 6 tháng 6 âm lịch. Tên của ông cũng được đặt cho nhiều đia danh ở An Giang như huyện Thoại Sơn, kênh Thoại Hà, hay đường Thoại Ngọc Hầu, như một lời tri ân sâu sắc đối với người có công lớn với quê hương.
Thoại Ngọc Hầu không chỉ là một vị tướng giỏi mà còn là người anh hùng của nhân dân, là biểu tượng cho tinh thần dũng cảm, sáng tạo và tận tâm với đất nước. Hình ảnh ông mãi là niềm tự hào của người dân An Giang nói riêng và Nam Bộ nói chung – người đã “mở đất, dựng làng, khai sông” để hôm nay chúng ta có được một vùng đồng bằng trù phú, ấm no.



