Bài viết

NHÂN VẬT LỊCH SỬ - MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THỨ

bài viết về MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG NGUYỄN THỊ THỨ

Đà Nẵng30/12/2025Võ Quang Hưng (Chi Đoàn trường THCS Tây Sơn - Phường Hòa Cường)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, có những cái tên đã trở thành biểu tượng, thành bản anh hùng ca bất tử về sự hi sinh và lòng yêu nước. Trong số những anh hùng ấy, có một người mẹ mà mỗi lần nhắc đến, trái tim triệu người Việt lại thắt lại bởi niềm xót xa vô hạn lẫn sự kính phục, tự hào khôn nguôi - Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ. Mẹ không chỉ là cá nhân, mà đã trở thành một huyền thoại, một chứng tích sống cho nỗi đau thương mất mát và sự kiên cường đến rơi nước mắt của người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh. Cuộc đời Mẹ là một bản tráng ca bi tráng, được viết nên bằng máu, nước mắt và một tình yêu Tổ quốc thiêng liêng vượt lên trên mọi nỗi đau cá nhân.

Mẹ Nguyễn Thị Thứ sinh năm 1904, tại thôn Thanh Quýt, xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam – mảnh đất “địa linh nhân kiệt” nhưng cũng chịu nhiều bom đạn, đau thương. Xuất thân từ một gia đình nông dân nghèo, lớn lên trong cảnh nước mất nhà tan, tuổi thơ Mẹ đã sớm chứng kiến cảnh đồng bào mình lầm than dưới ách đô hộ của thực dân. Cũng như bao người phụ nữ Việt Nam khác, Mẹ lập gia đình, cần mẫn lao động, vun vén cho tổ ấm nhỏ với hi vọng về một cuộc sống bình yên. Thế nhưng, vận nước nổi trôi đã khiến giấc mơ giản dị ấy không bao giờ thành hiện thực.

Cuộc đời Mẹ là một chuỗi dài những mất mát, tưởng chừng không có điểm dừng. Ngọn lửa chiến tranh đã lần lượt cướp đi của Mẹ những người con trai yêu quý - những người đã lên đường theo tiếng gọi của non sông. Không chỉ mất con, Mẹ còn mất chồng, mất cháu - những người thân yêu nhất đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Căn nhà nhỏ của Mẹ dần trở nên trống vắng. Mỗi lần tiễn một người ra trận, trái tim người mẹ ấy lại thêm một lần thổn thức, lo âu. Và rồi, tin báo tử lần lượt dội về, như những nhát dao cứa sâu vào tâm can, khiến nỗi đau chồng chất nỗi đau.

Có lẽ, không có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau của một người mẹ khi mất đi đứa con do mình sinh thành, dưỡng dục. Thế nhưng, Mẹ Thứ đã phải gánh chịu nỗi đau ấy không phải một lần, mà đến chín lần trong suốt hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Chín người con, chín mảnh đời, chín hi vọng đã hóa thân vào dáng hình xứ sở. Người ta kể rằng, trong ngôi nhà nhỏ, Mẹ lập một bàn thờ chung, trên đó có hình ảnh của chín người con. Mỗi ngày, Mẹ đều thắp hương như một lời thủ thỉ, an ủi những linh hồn đã khuất và cũng để vơi bớt nỗi cô đơn, trống trải trong lòng.

Sự hi sinh của Mẹ Nguyễn Thị Thứ không chỉ dừng lại ở việc tiễn đưa những người con của mình ra chiến trường. Trong suốt những năm tháng kháng chiến ác liệt, ngôi nhà của Mẹ trở thành một địa chỉ đỏ, là cơ sở cách mạng tin cậy, nơi nuôi giấu cán bộ, che chở cho các chiến sĩ. Dù tuổi đã cao, dù trái tim luôn quặn đau vì nỗi nhớ thương, Mẹ vẫn kiên cường, bám trụ cùng quê hương, tiếp tục đóng góp sức lực nhỏ bé của mình cho cuộc đấu tranh chung.

Sự cống hiến của Mẹ là sự cống hiến trọn vẹn nhất, lớn lao nhất. Mẹ đã dâng hiến cho Tổ quốc những gì quý giá nhất: máu thịt của mình. Mỗi người con ngã xuống, Mẹ không gục ngã mà biến nỗi đau cá nhân thành sức mạnh, thành niềm tin son sắt vào ngày toàn thắng. Hình ảnh Mẹ già nua, đôi mắt đục mờ vì tuổi tác và nước mắt, nhưng vẫn sáng ngời một niềm tin, đã trở thành động lực tinh thần to lớn cho bao thế hệ chiến sĩ. Mẹ là hiện thân của “hậu phương lớn” vững chắc, là biểu tượng của lòng yêu nước nồng nàn và sự chịu đựng, hi sinh phi thường của người phụ nữ Việt Nam.

Năm 1994, Mẹ Nguyễn Thị Thứ đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý “Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng”. Đây là sự ghi nhận xứng đáng cho những đóng góp, hi sinh vô bờ bến của Mẹ. Ngày 4 tháng 1 năm 2010, Mẹ đã trút hơi thở cuối cùng tại quê nhà, hưởng thọ 106 tuổi, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho cả dân tộc. Sự ra đi của Mẹ khép lại một cuộc đời đầy bi tráng, nhưng huyền thoại về Mẹ, hình ảnh về Mẹ thì sống mãi.

Nhắc đến Mẹ Nguyễn Thị Thứ, lòng ta dâng trào một cảm xúc nghẹn ngào, xót xa. Xót xa cho một kiếp người gánh chịu quá nhiều mất mát. Đồng cảm với nỗi đau tột cùng mà một trái tim mẹ phải oằn mình chịu đựng. Nhưng trên tất cả, là một niềm tự hào sâu sắc. Tự hào vì dân tộc ta có một người mẹ anh hùng như thế. Mẹ là minh chứng hùng hồn nhất cho chân lý: “Có những cái chết hóa thành bất tử”.

Thế hệ trẻ hôm nay, những người được sinh ra và lớn lên trong hòa bình, có lẽ không bao giờ có thể thấu hiểu hết được nỗi đau mà Mẹ và bao thế hệ cha anh đã trải qua. Nhưng chúng ta có trách nhiệm phải ghi nhớ. Ghi nhớ không chỉ bằng sự thương cảm, mà bằng hành động thiết thực. Hãy sống có lí tưởng, có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội; ra sức học tập, rèn luyện, cống hiến sức trẻ để xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh. Đó chính là cách tri ân sâu sắc nhất, ý nghĩa nhất đối với sự hi sinh vô giá của Mẹ Nguyễn Thị Thứ và hàng vạn anh hùng, liệt sĩ đã ngã xuống vì nền độc lập, tự do của Tổ quốc. Máu xương của các anh, sự hi sinh của Mẹ, sẽ mãi là ngọn lửa thiêng soi đường cho thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn