Bài viết

NHÂN VẬT LỊCH SỬ - MẸ VNAH HỒ THỊ TIẾT

Bài viết về Mẹ VNAH Hồ Thị Tiết

Đà Nẵng29/12/2025Nguyễn Thị Minh (Chi đoàn Tây Sơn - Phường Hòa Cường)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa những mùa gió thổi qua cánh đồng Phước Tuy, người ta vẫn nhắc về một người phụ nữ đã đi gần hết cuộc đời mình trong mùi thuốc súng và tiếng khóc tiễn biệt. Cuộc đời mẹ Hồ Thị Tiết giống như một gốc cây rễ sâu bám vào đất, chịu đựng bao bão giông mà vẫn đứng thẳng, vẫn xanh. Mẹ không phải là người tạo nên những chiến công chói lọi nơi chiến trường, nhưng những năm tháng mẹ lặng lẽ sống – và chịu đựng – lại làm nên một bản hùng ca không lời của thời đại. Nhắc đến mẹ là nhắc đến một thế hệ phụ nữ Việt Nam đã dùng nỗi đau để thắp sáng ý chí, dùng mất mát để gọi tên lòng dũng cảm. Và trong những trang đời thấm đẫm máu, nước mắt ấy, mẹ Hồ Thị Tiết hiện lên như một biểu tượng kiên cường hiếm có.

Picture1.jpg (20)

Sinh năm 1926, tuổi thơ của mẹ Hồ Thị Tiết bị phủ bóng bởi chiến tranh. Khi còn quá nhỏ để hiểu hết sự tàn khốc của thời cuộc, mẹ đã phải chứng kiến cảnh cha và mẹ của mình bị giặc sát hại. Từ đó, mẹ chỉ còn bà ngoại già yếu làm chỗ dựa duy nhất. Những ký ức đầu đời của mẹ không phải là những ngày tháng vui tươi, mà là những đêm thương nhớ, những ngày làm lụng cực nhọc giữa khói lửa. Chính nỗi đau ấy đã sớm hun đúc trong mẹ lòng căm thù giặc và ý chí cống hiến cho cách mạng.

Mới 16 tuổi, mẹ đã xin tham gia lực lượng giao liên địa phương – công việc đầy hiểm nguy nhưng đòi hỏi sự nhanh nhẹn, mưu trí và lòng trung thành tuyệt đối. Trong những năm tháng ấy, mẹ gặp ông Lê Văn Chà, người cùng quê và cũng là cán bộ hoạt động bí mật. Tình yêu giữa bom đạn của họ thật bình dị nhưng sâu nặng. Năm 1948, họ đón người con đầu lòng là Lê Văn Hùng. Tưởng như cuộc đời đã mở ra cho mẹ một chỗ dựa bình yên, nhưng chiến tranh không để gia đình nhỏ ấy được trọn vẹn.

Năm 1951, khi đang mang thai người con thứ hai, mẹ được phân công thực hiện nhiệm vụ quan trọng tại vùng Cà Mau. Trên đường đi, đoàn cán bộ của mẹ bị máy bay địch tấn công dữ dội ở Cù Lao Dung (Sóc Trăng). Trong cuộc đụng độ sinh tử ấy, ông Lê Văn Chà bị thương nặng. Mẹ đã cõng chồng trên lưng băng qua quãng đường rất dài để tìm sự giúp đỡ, nhưng cuối cùng ông vẫn hy sinh trên vai mẹ. Đó là một mất mát đau đớn, nhưng mẹ không cho mình gục ngã. Mẹ tiếp tục tìm đường trở lại quê nhà để hoạt động, dù không còn đồng đội và cũng không giữ được giấy tờ công tác.

Không lâu sau, mẹ rơi vào tay giặc và bị giam tại khám Tân Xuân. Tại đây, ngày nào mẹ cũng phải chịu những đòn roi tàn nhẫn. Giữa hoàn cảnh ngục tù khắc nghiệt ấy, người con thứ hai của mẹ – bé Lê Thị Vân – cất tiếng khóc chào đời. Thiếu thốn thuốc men, không được chăm sóc vệ sinh, bé Vân mắc bệnh bại liệt bẩm sinh và qua đời khi vừa tròn năm tuổi. Những đau thương chồng chất tưởng như có thể quật ngã bất kỳ người phụ nữ nào, nhưng đối với mẹ, đó lại là động lực để tiếp tục dấn thân cho con đường mà mình đã chọn.

Trong khi mẹ vẫn ngày đêm hoạt động, người con trai đầu lòng là Lê Văn Hùng cũng nối bước cha mẹ. Mới 13 tuổi, anh đã tham gia cách mạng, được đào tạo, rèn luyện và trở thành một cán bộ trẻ gan dạ, giữ chức Xã đội phó xã Phước Tuy. Anh luôn là niềm tự hào của mẹ. Thế nhưng năm 1970, khi về thăm bà ngoại lần cuối, anh rơi vào cuộc phục kích của quân địch và anh đã hy sinh. Đó là cú đánh cuối cùng cướp đi tất cả những người thân yêu quanh mẹ.

Nhưng điều khiến mọi người kính phục chính là ở chỗ: mẹ không buông xuôi. Mẹ biến nỗi đau tột cùng thành sức mạnh, tiếp tục đảm đương mọi nhiệm vụ được giao, đóng góp trọn vẹn cho cách mạng địa phương. Những cống hiến bền bỉ suốt cuộc đời ấy đã giúp mẹ được phong tặng danh hiệu cao quý Mẹ Việt Nam Anh Hùng, cùng nhiều huân, huy chương cho cá nhân và gia đình.

Ngày nay, dù đã cao tuổi, mẹ Hồ Thị Tiết vẫn giữ vững tinh thần của người chiến sĩ. Trong những phong trào xây dựng nông thôn mới, mẹ vẫn góp sức bằng những công việc nhẹ nhàng như tiếp nước, động viên bà con. Mẹ thường nhắc nhở cán bộ địa phương phải làm việc bằng cái tâm, phải hết lòng vì dân thì dân mới tin yêu.

Cuộc đời mẹ Hồ Thị Tiết là biểu tượng của lòng trung kiên, của tình yêu nước gắn với tình thương gia đình sâu nặng. Những hi sinh thầm lặng của mẹ không chỉ góp phần làm nên thắng lợi của dân tộc mà còn để lại bài học quý giá cho thế hệ hôm nay: biết sống tử tế, biết trân trọng hòa bình và không ngừng nỗ lực để xứng đáng với những gì cha ông đã đánh đổi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn