Nhánh hoa bưởi và lời hẹn ước tuổi trẻ
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Phạm Thanh Lâm trong thời kỳ hậu chiến.
Vào những năm 1972, giữa lúc cuộc chiến đấu giải phóng miền Nam diễn ra vô cùng gay go, tôi xung phong gia nhập quân ngũ với khí thế sôi nổi của tuổi trẻ. Hành trang mang theo ngoài chí khí kiên cường còn có muôn vàn tình cảm gia đình sâu nặng. Cha mẹ luôn tự hào dặn tôi phải sống và chiến đấu sao cho xứng đáng với truyền thống quê hương, không bao giờ lùi bước trước khó khăn. Tại vùng đất thép Củ Chi, cùng với anh em Tiểu đoàn 8 bộ binh, gian khổ không sao kể xiết nhưng niềm tin chiến thắng lúc nào cũng tràn đầy. Nét tinh nghịch, hài hước đậm chất lính là 'liều thuốc bổ' quý giá nhất của chúng tôi. Những cái bắt tay siết chặt, những nụ cười tỏa nắng giữa chiến hào đã biến nguy hiểm thành động lực, biến tình đồng đội thành sức mạnh chiến đấu kiên cường bất khuất. Mỗi lần nhớ về Bữa cơm rau rừng mùa mưa, lòng tôi lại dâng trào cảm xúc về nụ cười tếu táo, hóm hỉnh của những anh lính trẻ chia nhau từng cọng rau. Tình cảm quê nhà tha thiết luôn song hành cùng trách nhiệm người lính đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc.



