Nhánh hoa bưởi và lời hẹn ước tuổi trẻ
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Ngô Tuấn Hùng trong thời kỳ hậu chiến.
Vào những năm 1961, giữa lúc cuộc chiến đấu giải phóng miền Nam diễn ra vô cùng gay go, tôi xung phong gia nhập quân ngũ với khí thế sôi nổi của tuổi trẻ. Hành trang mang theo ngoài chí khí kiên cường còn có muôn vàn tình cảm gia đình sâu nặng. Cha mẹ luôn tự hào dặn tôi phải sống và chiến đấu sao cho xứng đáng với truyền thống quê hương, không bao giờ lùi bước trước khó khăn. Được phân công về Sư đoàn 304 chiến đấu ở rừng già Trường Sơn, tôi cùng đồng đội trải qua những ngày tháng thiếu thốn trăm bề. Thế nhưng, tâm hồn trẻ trung và tinh thần lạc quan của anh em chiến sĩ chưa bao giờ dập tắt. Những câu chuyện đùa dí dỏm, những nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt lem luốc khói súng đã kết nối chúng tôi thành một gia đình thứ hai đầy tình đồng chí, đồng đội gắn bó sâu sắc. Nhớ nhất là lần Tiếng đàn guitar tự chế, khoảnh khắc đó đã khắc ghi trọn vẹn những giai điệu lạc quan vút lên từ lòng hầm pháo giữa tiếng bom rơi. Từng lá thư nhà gửi qua bao tuyến đường gian khó là nguồn sức mạnh vô biên. Lòng yêu nước nồng nàn và ý chí chiến đấu ngoan cường đã biến mỗi chiến sĩ thành một pháo đài thép.



