NHÀNH HOA LÀNG ĐANG NỞ: BINH NHẤT VÕ CÔNG VIÊN
NHÀNH HOA LÀNG ĐANG NỞ: BINH NHẤT VÕ CÔNG VIÊN
Mạch ký ức đỏ khép lại bằng một thiên trường ca lấy đi nhiều nước mắt nhất về một lời hẹn ước thanh xuân vĩnh viễn gửi lại miền biên viễn của người chiến sĩ trẻ tuổi đôi mươi. Người con kiên trung ấy là Binh nhất Vũ Công Viên, sinh năm 1956 tại xã Nghĩa Đồng, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Rời lũy tre làng quê hương xứ Nghệ khi vừa chớm tuổi hai mươi mốt mơn mởn, anh đứng vào hàng ngũ kiên trung của đơn vị c4d4e2f9, bước thẳng vào cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam với tất cả sự nhiệt huyết của tuổi trẻ.
Dòng thời gian quay ngược về đêm trước ngày đông lạnh giá 21 tháng 12 năm 1977. Trong căn hầm đất ẩm ướt mùi sương rừng, anh Viên cẩn thận lấy ra chiếc khăn tay thêu hình nhành hoa bưởi do người bạn gái quê nhà trao tặng trước giờ lên đường. Anh khẽ nói với người đồng đội bên cạnh: "Hết chiến dịch này, tao về cưới Huệ. Hoa bưởi làng mình thơm lắm, lúc đó tao mời cả tiểu đội về uống rượu mừng". Nụ cười của người chiến sĩ mười chín tuổi thắp sáng cả góc hầm tối tăm.
Thế nhưng, bình minh ngày hôm sau không mang theo sương sớm mà mang theo trận pháo kích hủy diệt của quân xâm lược. Trận địa bị cày xới nát tan, địch điên cuồng phun hỏa lực hòng xóa sổ tiền đồn của ta. Trong trận cận chiến ác liệt giằng co từng mét chiến hào phòng ngự ấy, anh Viên bị trúng mảnh pháo phạt ngang ngực. Máu tuôn ra loang lổ làm đỏ thẫm vạt áo chiến sĩ bạc màu. Nhìn thấy toán lính giặc đang lăm lăm họng súng tiến sát hầm chứa thương binh, anh Viên gạt đi dòng máu chảy tràn trên mắt, dùng chút sức tàn cuối cùng ôm chặt quả thủ pháo, lao thẳng người ra khỏi hào và kích nổ ngay giữa đội hình quân thù.
Tiếng nổ vang trời tiễn đưa anh vào cõi bất tử, đổi lấy sự sống cho các đồng đội phía sau. Chi tiết biểu tượng thiêng liêng tột cùng đọng lại nơi vách hào chính là chiếc khăn tay thêu nhành hoa bưởi dính đầy máu tươi của anh, dẫu bị khói súng nung xém đen một góc nhưng sắc hoa trắng tinh khôi vẫn ngời sáng dưới ánh nắng chiều biên giới. Binh nhất Võ Công Viên nằm lại ở tuổi hai mươi mốt, gửi lại lời hẹn ước trăm năm vào lòng đất mẹ bao dung. Cái kết bi kịch nhưng lộng lẫy của anh là lời nhắn nhủ đanh thép gửi thế hệ trẻ hôm nay: Hãy trân trọng từng phút giây bình yên bên người mình yêu thương, bởi có một thế hệ đã chấp nhận đập tan hạnh phúc cá nhân để dệt nên nền độc lập vĩnh cửu cho dân tộc.


