Bài viết

Nhành Hoa Lê-ki-ma Bất Tử

Câu chuyện tái hiện những giây phút cuối cùng đầy hiên ngang, khí phách của người con gái đất đỏ Võ Thị Sáu trước họng súng của kẻ thù tại pháp trường Côn Đảo, nơi chị đã biến cái chết thành một khúc ca khải hoàn.

Tây Ninh07/07/2026Triệu Văn Hân (xã Bình Đức)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm đầu thập niên 1950, đảo hòn Cau (Côn Đảo) bị bao phủ bởi bóng tối của những nhà tù khét tiếng và tiếng sóng biển gầm rú như tiếng khóc than. Giữa "địa ngục trần gian" ấy, có một người con gái vóc dáng nhỏ nhắn, mái tóc đen dài xõa ngang vai, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sức mạnh khiến những tên cai ngục tàn bạo nhất cũng phải kiêng dè. Đó là Võ Thị Sáu, người chiến sĩ công an xung phong đất đỏ Bà Rịa, bị bắt và kết án tử hình khi chưa đầy tuổi mười tám.

Rạng sáng ngày 23 tháng 1 năm 1952, sương mù còn bảng lảng trên mặt biển, thực dân Pháp áp giải chị Sáu ra pháp trường hàng dương.

Bước đi giữa hai hàng lính lưỡi lê tuốt trần, chị Sáu không hề run sợ. Chị bước đi ung dung, tà áo bạc màu gió sương khẽ bay, miệng mỉm cười và cất cao tiếng hát. Chị hát bài Tiến quân ca, giọng hát trong trẻo, ngọt ngào nhưng đầy chí khí vang vọng khắp không gian tù túng của hòn đảo, tiếp thêm sức mạnh cho những người đồng chí đang bị giam cầm trong các khám lao.

Đến trước gốc cây bàng nơi đặt chiếc cọc cột án, tên chúa đảo và một linh mục tiến lại gần. Tên linh mục làm phép tội lỗi và nói: "Bây giờ tôi cầu nguyện cho con." Chị Sáu gạt đi, điềm tĩnh đáp: "Tôi không có tội. Chỉ có kẻ sắp giết tôi đây mới là kẻ có tội."

Khi mấy tên lính tiến lại gần, định dùng chiếc băng đen để bịt mắt chị lại, chị Sáu dứt khoát gạt tay ra và nói lớn bằng giọng đanh thép: "Không cần bịt mắt tôi! Hãy để tôi được nhìn thấy đất nước thân yêu đến giây phút cuối cùng, và tôi có đủ can đảm để nhìn thẳng vào họng súng của các người!"

Hành động quả cảm và ánh mắt sáng rực như lửa của chị khiến mấy tên lính lê dương run rẩy, ngón tay cò súng trở nên ngập ngừng. Tên chỉ huy phải gầm lên ra lệnh.

Giữa lồng ngực căng tràn nhựa sống của tuổi mười bảy, chị Sáu ngẩng cao đầu hướng về phía ánh bình minh đang dần ló rạng nơi đường chân trời. Chị hô vang những lời cuối cùng, xé toạc không gian tĩnh mịch: "Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!"

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Tiếng súng chát chúa vang lên. Chị Sáu ngã xuống, máu của người con gái trinh nguyên nhuộm đỏ dải đất cát Côn Đảo. Nhưng lạ thay, nụ cười của chị vẫn như còn đọng lại trên môi, và đôi mắt chị vẫn mở to nhìn về phía biển trời quê hương tự do.

Chị Sáu hy sinh khi tuổi đời đẹp nhất, như một nhành hoa lê-ki-ma nở rộ giữa bão táp mưa sa. Chị ra đi nhưng đã để lại một biểu tượng bất tử về lòng yêu nước và khí phách hiên ngang của người phụ nữ Việt Nam, một ngọn lửa đỏ rực cháy mãi qua những năm tháng thanh xuân của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Nhành Hoa Lê-ki-ma Bất Tử | Câu chuyện thời hoa lửa